Nhãn

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2019

Chuyện ông vua và bốn bà vợ.
hxfTeZ-20171230-chuyen-ong-vua-va-bon-ba-vo-ban-co-dang-mac-phai-sai-lam-nhu-vay
Trong cuộc sống này, thử hỏi có bao nhiêu người đang ra bị cuốn vào vòng quay tiền tài, danh vọng, mà quên đi tâm hồn mình? (Ảnh: Pinterest)
Trước đây, có một ông vua có bốn người vợ. Ông yêu tất cả những người phụ nữ đó, song người vợ thứ tư được yêu thương hơn cả. Nhà vua sẵn sàng vì nàng mà chuẩn bị cao lương mĩ vị hay những món đồ đẹp đẽ nhất. Có thứ gì tốt nhất cũng đều dành cả cho người vợ trẻ này.
Người vợ thứ ba vô cùng xinh đẹp. Nếu có việc phải sang các nước lân cận, bao giờ nhà vua cũng đưa người phụ nữ này đi cùng.
Người vợ thứ hai là một phụ nữ lương thiện, có khả năng nhẫn nại rất cao. Mỗi lần đối diện với các vấn đề về quyết sách, ông đều tìm đến người vợ này để cùng thương lượng.
Trong khi đó, người vợ thứ nhất được đánh giá là một người bạn đời trung thành. Vì sức khỏe và công danh, sự giàu có của nhà vua, người này đã dốc sức cống hiến rất nhiều. Thế nhưng trong số bốn người vợ, nhà vua lại đối xử với người vợ này lạnh lùng hơn cả.
Một hôm, nhà vua mắc bệnh và ông biết mình sắp chết, khó có thể gắng gượng được lâu.
Trước tình huống đó, ông nghĩ: “Mình có bốn người vợ nhưng chết đi rồi lại chỉ cô đơn một mình”.
Không muốn chấp nhận điều đó, nhà vua lần lượt hỏi những người phụ nữ gần gũi mình nhất.
Ông bắt đầu hỏi cô vợ thứ tư mà mình yêu thương nhất: “Nàng biết là ta yêu nàng nhất. Vậy thì khi ta chết, nàng có đồng ý đi cùng ta không?”
Câu trả lời mà nhà vua nhận được là sự từ chối thẳng thừng. Không nói thêm dù chỉ một câu, người vợ thứ tư quay lưng bỏ đi. Nhà vua cảm thấy bị tổn thương vô hạn.
Người vợ thứ ba cũng từ chối, nói: “Không được, cuộc sống tươi đẹp như thế này, sau khi đức vua chết, ta sẽ tái giá”.
Nghe những lời như xát muối vào lòng ấy từ hai người vợ, nhà vua buồn khôn xiết. Nhưng ông vẫn quyết định tiếp tục hỏi người vợ thứ hai câu hỏi tương tự.
Song lần này, ông cũng chỉ nhận được lời từ chối khiến bản thân thêm bẽ bàng: “Lần này ta không dám hứa với đức vua”.
Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng. Đúng lúc đó, một tiếng nói cất lên từ bên ngoài vang vọng lại: “Ta sẽ đi cùng với người, cho dù là người đi đâu đi chăng nữa”.
Nhà vua ngước đầu lên nhìn thì thấy người vợ thứ nhất đang từ ngoài bước lại phía mình, mặt bà ủ rũ, tinh thần tiều tụy, khổ não.
Đến lúc này, vua mới cất giọng bi thương, nói với người vợ thứ nhất: “Ngay từ đầu, đáng lẽ ra ta nên yêu thương, chăm sóc cho nàng thật tốt”.
tâm hồn, câu chuyện, bề ngoài,  

Không ít người trong chúng ta, đôi khi vì mải đuổi theo tiền tài danh vọng mà quên mất những thứ nội tại trong tâm hồn. (Ảnh: ĐKN)

Cảm ngộ.

Mỗi người trong chúng ta ai cũng có bốn người vợ nói trên.
Người vợ thứ tư đại diện cho ngoại hình của con người. Cả đời chúng ta luôn cố gắng làm cho vẻ bề ngoài thật bắt mắt ưa nhìn, song sau khi chết, thứ ngoại hình được chăm chút từng ly từng tí ấy cũng biến mất.
Người vợ thứ ba dại diện cho sự giàu có và địa vị. Sau khi con người chết đi, những thứ đó sẽ biến thành đồ của người khác.
Người vợ thứ hai đại diện cho bạn bè, người nhà và những người thân thích. Cho dù họ có thể tốt với ta, sẵn sàng ở cạnh ta thật lâu thì họ cũng chỉ có thể ở bên cạnh ta cho đến khi chúng ta về với đất mà thôi.
Người vợ thứ tư đại diện cho tâm hồn, linh hồn của chúng ta.
Trong lúc theo đuổi diện mạo bên ngoài, sự giàu có hay vui vẻ, chúng ta thường làm ngơ hoặc quên mất sự tồn tại của hai yếu tố này mà không hề biết rằng, sau khi chết đi, linh hồn là thứ duy nhất có thể mag theo khi chết.
Trong cuộc sống này, nhiều người trong chúng ta thường chỉ quan tâm đến việc hưởng lạc từ những thứ như tiền tài, danh vọng mà sao nhãng sự tồn tại của linh hồn và tinh thần.
Vì thế, mọi người nên nhớ thật kỹ, thứ mà mỗi người nên quan tâm nhiều nhất trong cuộc sống này, đó chính là nội tại của chúng ta – linh hồn.
Tuệ Tâm (s/t)
Theo tinhhoa
Giơ Chân: ĐộngTác Dưỡng Sinh. 

Chỉ nằm giơ chân trên giường trước khi ngủ, cơ thể sẽ có sự thay đổi lớn cho hệ tuần hoàn, tiêu hóa, thần kinh. Đây là động tác dưỡng sinh "vận động trong nghỉ ngơi" rất tuyệt vời. 
Giơ chân: Động tác dưỡng sinh tốt từ đầu đến chân 
Nghiên cứu cho thấy, việc duy trì sức khỏe không có cách nào tốt hơn là chú ý đến chế độ ăn uống và tập thể dục. Điều này chúng ta đều biết, nhưng việc biến lý thuyết thành hành động thì không phải ai cũng thực hiện được. 
Có một bài tập rất đơn giản, dành cho người bận rộn hoặc không đủ điều kiện để đi đến các phòng tập, vì chỉ cần một thao tác đơn giản, nằm ngửa trên giường (không kê gối), co chân lên, gập gối vuông góc, giữ yên từ 5-15 phút vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. 
Đây là động tác thể dục trong trạng thái nghỉ ngơi. Nhưng cơ thể lại nằm trong trạng thái làm việc. Vì vậy, sự nghỉ ngơi này mang lại lợi ích vô cùng lớn. 

Vì sao chỉ giơ chân cũng có tác dụng tốt cho sức khỏe? 
Theo lý giải, khi nằm thư giãn trên giường trong tư thế này sẽ làm cho máu ở vùng chân di chuyển về tim, từ đó nguồn máu tươi mới sẽ chảy về vùng não. Máu di chuyển đến đâu sẽ làm thư giãn các mạch máu. Việc này rất tốt cho người già, bệnh nhân cao huyết áp. 
Khi giơ chân trong một khoảng thời gian dài hơn so với bình thường, máu tiếp tục chảy ngược vào phổi, tim, cung cấp đầy đủ oxy giúp tĩnh mạch lưu thông thuận lợi hơn, mang lại lợi ích đáng kể cho sức khỏe tim mạch. 

Bàn chân và vùng bắp chân hàng ngày đều ở trong trạng thái thấp hơn cơ thể, chịu nhiều lực nặng, dẫn đến cảm giác mệt mỏi, quá tải. Khi giơ chân lên cao giúp chân thư giãn, máu được di chuyển qua lại làm cho toàn bộ cẳng chân được thả lỏng, nhẹ nhõm và nghỉ ngơi thật sự. 
Lưu ý, trước và sau khi nằm giơ chân, bạn nên uống khoảng 300ml nước ấm để điều hòa nhịp tim và khí huyết, giúp trí não thư giãn, hít thở tự nhiên, giữ hơi thở nhẹ, không nín thở... Dựa vào lực ở vùng eo và vùng đan điền sẽ giúp cho cơ thể đào thải chất độc trong hệ tiêu hóa ra ngoài. 
Mỗi đêm trước khi đi ngủ để dành 15 phút thực hiện bài tập này, tuân thủ tối thiểu trong hai hoặc ba tháng, có thể cải thiện thể chất, tăng gấp đôi năng lượng cơ thể, giải phóng sự khó chịu về thể chất, có tác dụng phòng và chữa bệnh hiệu quả thấy rõ.  
Một số tác dụng cụ thể bạn nên theo dõi trong quá trình tập 

1. Giải độc, cải thiện làn da 
Giơ chân sẽ làm tăng sự trao đổi chất, máu sẽ nhanh chóng chảy vào gan, thận, vùng thắt lưng, tạo ra phản ứng đào thải axit rất mạnh. Độc tố từ tuyến yên tiết ra, kích thích khả năng tăng cường giải độc. 
Khi giơ chân, máu trong cơ thể sẽ chảy tăng tốc hơn, nhiệt độ cơ thể tăng lên, sau đó mồ hôi sẽ chảy ra, các lỗ chân lông mở rộng, các chất độc hại bên trong sẽ được thải ra khỏi da làm cho làn da thay đổi dần và trở nên trẻ hơn sau mỗi lần tập. 

2. Ngăn ngừa táo bón, tăng cường chức năng tiêu hóa 
Khi giơ chân, cơ thể sẽ có nhiều thay đổi tích cực, đường ruột vận động một cách tự nhiên, từ đó có thể ngăn ngừa táo bón, tăng cường chức năng tiêu hóa, làm giảm nguy cơ mắc bệnh về gan và ruột.

3. Hạ huyết áp, hạ đường huyết 
Người xưa có câu nói nổi tiếng, dưỡng khỏe tì vị là dưỡng sinh, kéo dài tuổi thọ. Khi giơ cao chân, cơ thể sẽ đổ mồ hôi, cũng là một cách đốt năng lượng, thải axit và mỡ thừa bên trong cơ thể, từ đó đào thải các độc tố ra ngoài, mang lại tác dụng phòng ngừa bệnh mỡ máu. 
Đông y cho rằng, lá lách có mối quan hệ trực tiếp với tứ chi, khi giơ chân cao sẽ làm cho lá lách hoạt động mạnh hơn, từ đó làm ổn định lượng đường, cải thiện chức năng của tì vị. Tính cách của con người cũng nhờ đó mà ổn định, cân bằng, bình tĩnh. 

4. Bảo vệ tim, giảm căng thẳng, cải thiện giấc ngủ 
Bạn không phải chờ quá lâu mới cảm nhận được tác dụng của động tác này. Đông y quan niệm, giơ chân trước khi ngủ, bạn sẽ "thẳng giấc" đến khi trời sáng. Bởi ngay từ khi bạn giơ chân, áp lực trong não sẽ giảm xuống nhanh chóng, xua tan sự căng thẳng, lo lắng, làm cho khí trong não đẩy nhanh ra ngoài, cải thiện chất lượng giấc ngủ nhanh chóng. 

5. Giảm bớt gánh nặng cho phổi 
Trong quá trình giơ chân, vùng đan điền cũng được tập luyện, làm cho phổi được cung cấp rất nhiều không khí, lượng oxy tươi mới sẽ được bổ sung nhiều hơn, từ đó làm giảm gánh nặng cho phổi, tăng cường chức năng phổi. Thường xuyên giơ chân thì sẽ rất dễ dàng cảm nhận được hiệu quả.. 

6. Bảo vệ cột sống, ngăn ngừa thoái hóa khớp 
Khi giơ cao đầu gối, vùng sống lưng sẽ được nằm trong trạng thái bằng phẳng, duy trì sự ổn định, cơ bắp toàn thân được đàn hồi linh hoạt, khí huyết lưu thông thuận lợi, các khớp đều được bảo trì, tăng sản xuất tủy xương, mang lại tác dụng hồi phục thần kinh vùng cột sống và xương chậu. 
Đây cũng là cách chăm sóc khung xương, phòng ngừa lão hóa xương khớp, đặc biệt là vùng đầu gối.
*Theo Health/Dưỡng sinh
Đỗ Đình Tiến sưu tầm
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ.
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ


Ngày xưa, ở một Vương quốc nọ có một vị quân sư vô cùng tài giỏi, ông được coi là cánh tay đắc lực trợ giúp cho Nhà Vua trong việc trị vì đất nước.
Một hôm trên đường đi gặp một vị quân sư khác trong vương quốc, ông chợt trông thấy một con chuột chết ở bên lề đường, ông liền nói với những người bên cạnh mình:
"Hãy khởi đầu ngay từ những điều nhỏ bé như con chuột chết này, đảm bảo một người trẻ đầy khát khao và nghị lực có thể tạo ra khối tài sản của riêng mình. Nếu làm việc chăm chỉ và sử dụng trí thông minh, bất cứ ai cũng có thể bắt đầu kinh doanh và nuôi sống gia đình."
Một người thanh niên qua đường vô tình nghe được lời nói của vị quân sư kia, anh biết đây là một quân sư nổi tiếng của Nhà Vua, vì vậy anh đã quyết định làm theo lời ông. Anh cầm lấy con chuột và mang nó theo mình.
Bất ngờ, trước khi rời đi khỏi khu phố, một người bán hàng đã gọi anh lại và nói: "Con mèo của tôi đã làm phiền tôi cả buổi sáng. Tôi sẽ đưa cho anh hai đồng xu để mua lại con chuột đó." Chàng trai vô cùng vui sướng, anh đồng ý bán con chuột chết với giá 2 đồng xu.
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ - Ảnh 1.

Với 2 đồng xu nhờ bán con chuột chết, anh đã mua vài chiếc bánh ngọt thơm ngon và một ít nước mát. Sau đó anh đã ngồi nghỉ và chờ những người nông dân đi hái hoa về ngang qua đây.
Quả đúng như anh dự đoán, một số người hái hoa đã đi làm về. Tất cả họ đều đã thấm mệt rất đói và khát, họ đã đồng ý đổi bánh ngọt và nước của anh bằng những bó hoa đẹp.
Ngay sau khi có những bó hoa đẹp, anh liền vào làng để bán lại cho các cửa hàng với giá rẻ hơn giá các thương lái, vì thế rất đông người mua hoa của anh.
Nhờ số tiền bán hoa, anh lại tiếp tục mua thêm bánh ngọt, nước và trở lại vào ngày hôm sau để bán cho những người nông dân trồng hoa.

Thành công không đến với người lười nhác.
Công việc này diễn ra trong một thời gian dài, cho đến một ngày có một cơn bão khủng khiếp với những cơn mưa to và gió lớn quét qua thị trấn.
Cơn bão khiến khu vườn Thượng uyển của Nhà Vua trở nên xấu xí. Ngài đã ra lệnh cho người làm vườn nhanh chóng dọn dẹp và hứa sẽ ban thưởng hậu hĩnh.
Tuy nhiên, vì biết bản tính rất lười nhác của người làm vườn, chàng trai chăm chỉ lân la làm quen và đề nghị sẽ giúp người làm vườn dọn sạch đống đổ nát nhưng đổi lại, người làm vườn phải trả công cho anh bằng một phần ba số tiền Nhà Vua trả cho người làm vườn.
Người làm vườn nhanh chóng đồng ý. Tuy nhiên, khối lượng công việc khá lớn, chàng trai liền đi tìm những đứa trẻ trong vùng và nhờ chúng tham gia dọn dẹp khu vườn của Nhà Vua với anh. Đổi lại, anh sẽ trả cho chúng 1 cái bánh sau khi hoàn thành công việc.
Lũ trẻ ngay lập tức đã nhận lời. Chúng làm việc rất chăm chỉ. Những cành cây bị gãy đổ đã được đám trẻ xếp gọn và chuyển ra bên ngoài vườn.
Đứng lúc đó, một người thợ gốm đang đi kiếm củi cho lò gốm của mình. Khi nhìn thấy đống cành cây bị gãy đổ, người thợ gốm đã gọi chàng trai lại và đưa ra một cái giá hợp lý để mua lại chúng.
Từ lợi nhuận từ việc bán hoa và cành cây bị đổ, chàng trai đã nhanh chóng mở một cửa hàng nước giải khát.
Một ngày nọ, những người thợ chuyên cắt cỏ và chăm sóc cho ngựa của Nhà Vua đi ngang qua cửa hàng của anh và dừng lại ở đây để nghỉ ngơi. Chàng trai đã bất ngờ cho họ bánh ngọt và đồ uống miễn phí.
Họ ngạc nhiên trước sự hào phóng của anh và hỏi: "Chúng tôi có thể làm gì cho anh?"
Chàng trai nhẹ nhàng trả lời họ rằng, hiện không có gì để họ làm, nhưng anh sẽ cho họ biết trong thời gian sắp tới. Một tuần sau, anh nghe tin một người buôn ngựa ở vùng khác đang mang đến thị trấn 500 con ngựa để bán.
Vì vậy, anh đã liên lạc với những người cắt cỏ và bảo mỗi người hãy tặng anh một bó cỏ và không quên dặn họ không bán bất kỳ loại cỏ nào cho người buôn ngựa kia. Bằng cách này, anh đã bán được những bó cỏ với giá rất cao.

Cơ hội chỉ dành cho người biết nắm bắt...
Thời gian trôi qua cho đến một ngày, trong cửa hàng giải khát của anh, một số khách hàng nói với anh rằng có một con tàu buôn mới từ nước ngoài vừa neo đậu tại cảng. Với đầu óc kinh doanh nhạy bén người thanh niên liền nhận thấy đây lại là cơ hội mà anh đã chờ đợi.
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ - Ảnh 2.
Anh đã vạch ra một kế hoạch mà anh cho rằng sẽ giúp anh kinh doanh tốt. Đầu tiên, anh tìm đến một người thợ kim hoàn và mua lại một chiếc nhẫn vàng rất đẹp có đính một viên hồng ngọc với mức giá rất phải chăng.
Người thanh niên biết rằng con tàu nước ngoài kia đến từ một vương quốc không có hồng ngọc và cũng là nơi vàng rất đắt đỏ.
Anh tìm gặp thuyền trưởng của con tàu và tặng ông ta chiếc nhẫn tuyệt vời như một món quà thể hiện sự chào đón. Cảm kích trước tấm lòng của chàng trai, người thuyền trưởng đã đồng ý gửi tất cả hành khách của mình tới cửa hàng anh để anh giúp họ đi mua sắm.
Chàng trai đã dẫn các hành khách đến các cửa hàng tốt nhất trong thị trấn. Đổi lại, chủ các cửa trả cho anh ta một khoản hoa hồng hay còn được gọi là phí môi giới.
Sau đó, anh đã trở thành người môi giới cho các tàu cập cảng. Rất nhanh chóng, chàng trai nghèo khó năm xưa đã trở nên rất giàu có.
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ - Ảnh 3.

Cái kết dành cho những người luôn có lòng "Biết ơn".
Hài lòng với thành công của mình, nhưng anh không bao giờ quên thành công của mình ngày hôm nay đều bắt đầu từ những lời căn dặn của vị quân sư tài giỏi của Nhà Vua.
Vì vậy, anh quyết định tặng một món quà trị giá 100.000 đồng vàng bằng một nửa toàn bộ tài sản của mình cho vị quân sư của Nhà Vua. Sau khi gửi lời thỉnh cầu, anh đã gặp được quân sư và tặng ông món quà, cùng với lời cảm ơn khiêm tốn của anh.
Người quân sư năm xưa đã rất ngạc nhiên và hỏi: "Làm thế nào mà nhà ngươi có thể kiếm được nhiều của cải và tặng ta một món quà hào phóng như vậy?"
Chàng trai nói rằng tất cả thành công của anh ngày hôm nay đều bắt đầu bằng chính những lời nói của quân sư cách đây không lâu.
Anh đã kể chuyện anh làm giàu bắt đầu từ một con chuột chết, con mèo bị bỏ đói, chiếc bánh ngọt, bó hoa, cành cây bị bão làm hư hỏng, trẻ em trong vùng, thợ gốm, cửa hàng giải khát, những bó cỏ cho 500 con ngựa, chiếc nhẫn vàng, và nghề môi giới...
Nghe tất cả những điều này, quân sư của Nhà Vua nghĩ thầm:
"Sẽ thật lãng phí nếu để mất đi một con người tài năng như vậy. Tiền bạc ta không thiếu, nhưng con gái của ta cần một người chồng tài năng như vậy. Chàng trai này còn độc thân, anh ta xứng đáng cưới con gái mình. Anh ta có thể thừa kế tài sản của ta và chăm sóc tốt cho con gái ta".
Vậy là chàng trai tài giỏi kia đã trở thành con rể của vị quân sư. Quả đúng như suy nghĩ của vị quân sư sau khi ông qua đời, chàng trai đã làm theo lời khuyên của ông và trở thành người giàu nhất thị trấn. Ngoài ra, anh được Nhà vua bổ nhiệm vào vị trí quân sư, thay thế cho bố vợ.
Trong suốt cuộc đời còn lại của mình, anh rất hào phóng, thường xuyên ban phát tài sản của mình cho những người nghèo khó khác, vì anh quan niệm rằng "hạnh phúc là cho đi".
Chỉ nhặt 1 con chuột chết, chàng trai trẻ nhanh chóng trở nên giàu có theo cách không ngờ - Ảnh 5.

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2019


Tình cảm thiêng liêng.

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.
6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì bố mẹ không quay về.
Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi.
Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi bố, đòi mẹ; cô không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt,…
Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không về, cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi
Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp mẹ!”.
Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:
“Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, bố mẹ đều không còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.
Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô mãi mãi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của mình.
Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất...
Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ vậy.
Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón cô.
Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi bố mẹ như trước nữa. Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không quay về nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô.
Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoãn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô.
Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường của nhà khác còn anh trai thì không thấy đâu nữa.
Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của bố mẹ mình nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn hơn khi bố mẹ rời đi. Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền, anh trai không cần cô nữa.
Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên đi đau thương.
Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình nên cô không dần dần không còn dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hoàn toàn mất đi quyền được nũng nịu, đòi được yêu chìu. Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt cô.
Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.
Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói:
“Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?”
Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”.
Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì đó muốn nói nhưng cô đã đi về phòng mất.
Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô không thể tha thứ cho anh trai mình.
Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11.
Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng: “Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”.
“Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đỗ Đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán.
“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đưa ăn học cùng một lúc chứ?” Mẹ nuôi nói.
Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, còn cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đã cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.
Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học.
Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, con quyết định rồi!”.
Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không, anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học Đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì...”.
Cô ngẩn người...
11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh trai mình.
Bố mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi con lại cho bố mẹ. Nó bán nhà và đưa hết số tiền đó cho bố mẹ bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng đưa cho mẹ bế, sau đó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho nó…”.
“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức...” Bố mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.
Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải được.
“Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?...”.
Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài Gòn tìm anh.
Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai, thế nhưng giữa đất Sài Gòn rộng lớn như thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể.
Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó, cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy gò ốm yếu miệng, bị mất một tay đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh ấy.
Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái...”.
Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy đủ.
“Cô gái, cô...” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho anh.
“Anh à, em là Mai đây!...”
Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…
Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người mà họ thương yêu mà thôi...!.

-ST-
VUI CUỜI...
Tuyệt chiêu chữa bệnh cho vợ
Một anh chàng trạc hơn 30 tuổi hớt hải chạy đến bệnh viện.
 Gặp bác sĩ, anh ta nài nỉ:
- Thưa bác sĩ, vợ tôi bị mất tiếng không nói năng gì được. Cô ấy tỏ ra buồn khổ lắm. Xin bác sĩ chữa trị, tiền nong bao nhiêu, tôi xin thanh toán ngay bây giờ ạ. Thuốc men chữa bệnh tôi không tiếc tiền bao giờ, thưa bác sĩ.
- Chữa bệnh ấy dễ ợt à. Khỏi lo tốn kém tiền nong. Ðêm nay, anh cứ về nhà vào lúc 3h sáng chắc chắn anh sẽ được nghe cô ấy cao giọng trở lại!

Sông sâu hay cạn
 Tại một con sông, có người đàn ông đứng bên bờ sông hỏi một cậu bé chăn trâu gần đó:
 - Sông này có sâu không cháu?
Cậu bé nhanh nhảu trả lời:
 - Nông lắm bác ạ.
Người đàn ông lội sang sông, mới lội một đoạn đã ngập đầu. Quay lại, người đàn ông tức giận hỏi cậu bé:
 - Sao cháu bảo sông này nông lắm?
Cậu bé trả lời:
 - Cháu đâu biết. Cháu thấy con vịt chân ngắn thế mà nó cũng lội sang được cơ mà! 
Bố và con đều… vui tính!
Cậu con trai nói với bố: “Xã hội bây giờ người ta chỉ xem trọng cái bề ngoài thôi, chả ai thèm quan tâm đến việc kính lão đắc thọ như ngày xưa !”
Ông bố không tin nên 2 bố con cùng thử một lần cho biết. 
Ông bố giả đò ăn mặc luộm thuộm, lê lết bước vào 1 nhà hàng sang trọng. Đúng là chả ai thèm chào đón, mời mọc bỏ mặc ông ngồi một mình hồi lâu.
 Cậu con trai bước vào ăn mặc bảnh bao, nước hoa thơm phức ngồi ngay bàn đối diện với bàn của ông bố. Tiếp viên lăng xăng phục dịch cậu chu đáo.
 Khi gọi món ăn cậu con trai gọi 2 phần: 1 cho bàn của mình và 1 cho bàn của ông bố.
 Người hầu bàn lấy làm lạ hỏi nhỏ cậu con trai:
 - Tại sao ông phải trả tiền ăn cho ông già kia vậy?
 Cậu con trai nói nhỏ vào tai người hầu bàn:
 - Tại vì tôi thường xuyên ngủ với con dâu của lão.
 Khi  dọn dẹp bàn cho ông già, người hầu bàn không nhịn được nên nói nhỏ vào tai ông già:
 - Gã kia bảo hắn ngủ với con dâu của ông!
 Ông già cười mỉm trả lời người hầu bàn:
 - Hắn mới ngủ với con dâu của tôi được hơn năm nay thôi, trong khi tôi đã ngủ với mẹ của hắn hơn 20 năm rồi !
Lang băm
Một đứa trẻ sốt dữ lắm, thầy lang bốc thuốc cho uống, nó lăn đùng ra chết.
Bố nó đến tận nhà bắt đền. Thầy không tin, đến xem lại, sờ trán thằng bé, rồi bảo:
 - Thế này còn trách tôi ư? Ông bảo chữa cho nó khỏi nóng, bây giờ nó mát lạnh như thế này, còn đòi gì nữa?
 Hai lúa đi xe ôm.
Hai Lúa quê miền Tây có con trai đi học ở Sài Gòn.
 Một hôm, Hai Lúa lên phố thăm con trai. Xe đò đến bến, ông sang bên kia đường đón xe ôm đến nhà trọ của con. Hai Lúa loay hoay không biết kêu xe ôm như thế nào, nghĩ bụng: Thôi cứ quan sát xem người ta kêu thế nào mình bắt chước.
 Nhìn quanh thấy có người đàn ông đứng bên lề đường, xem chừng đang muốn bắt xe ôm. Hai Lúa quan sát thấy  người này giơ tay lên vẫy:
 - Ê... 45 Lê Quang Định!
 Thế là cậu xe ôm dừng xe lại đưa cho ông ta cái nón bảo hiểm rồi chở đi.
 Một người phụ nữ đứng tuổi khác cũng giơ tay lên vẫy vẫy mấy cái:
 - Nè…55 Nguyễn Thị Minh Khai!
 Bác xe ôm khác cũng chạy lại đưa cho cái nón bảo hiểm đội rồi chở khách đi.
 Hai Lúa thấy thế vỗ đùi khoái chí:
 - A giờ thì mình đã hiểu. Thì ra ở đây người ta kêu xe ôm như vậy, cứ nói tuổi trước rồi tên sau là đi. Đúng là thành phố có khác.
 Một ông xe ôm chạy đến, ông vẫy tay ra hiệu:
 - Ê... 54 Nguyễn Văn Tèo!
 Bác xe ôm trợn mắt:
 - Nè! Ông muốn giỡn tui hả, Sài Gòn làm gì có đường Nguyễn Văn Tèo...
-st-
12 nhận thức sai lầm bạn vẫn luôn 

tin là đúng.

Có những sự thật bạn luôn tin là đúng nhưng chẳng đúng tí nào. Hãy cùng khám phá 12 nhận thức sai lầm dưới đây, bạn sẽ phải thốt lên vì kinh ngạc!

1. Chúng ta chỉ sử dụng 10% bộ não. Sự thật là hầu hết các vùng vỏ não làm việc hết công suất ngay cả khi chúng ta đang ngủ.


1. Chúng ta chỉ sử dụng 10% bộ não. Sự thật là hầu hết các vùng vỏ não làm việc hết công suất ngay cả khi chúng ta đang ngủ.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

2. Các tế bào não ngừng phát triển khi bạn đến tuổi trưởng thành. Sự thật là các tế bào thần kinh phát triển và thay đổi trong toàn bộ cuộc đời bạn.


2. Các tế bào não ngừng phát triển khi bạn đến tuổi trưởng thành. Sự thật là các tế bào thần kinh phát triển và thay đổi trong toàn bộ cuộc đời bạn.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

3. Thị lực của bạn bị suy giảm nếu bạn đọc trong bóng tối hoặc trên màn hình. Sự thật là mắt bạn cảm thấy mệt mỏi nhanh chóng nếu đọc như vậy nhưng sẽ phục hồi sau khi nghỉ ngơi.

3. Thị lực của bạn bị suy giảm nếu bạn đọc trong bóng tối hoặc trên màn hình. Sự thật là mắt bạn cảm thấy mệt mỏi nhanh chóng nếu đọc như vậy nhưng sẽ phục hồi sau khi nghỉ ngơi.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

4. Có thể chữa trị tóc chẻ ngọn bằng dầu gội hoặc dầu xả. Sự thật là bạn chỉ có thể loại bỏ tóc chẻ ngọn bằng cách cắt phần bị chẻ ngọn đi.


4. Có thể chữa trị tóc chẻ ngọn bằng dầu gội hoặc dầu xả. Sự thật là bạn chỉ có thể loại bỏ tóc chẻ ngọn bằng cách cắt phần bị chẻ ngọn đi.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

5. Con người chỉ có 5 giác quan: thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác và vị giác. Sự thật là chúng ta có ít nhất 21 giác quan, chẳng hạn như cảm giác cân bằng và nhiệt độ.


5. Con người chỉ có 5 giác quan: thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác và vị giác. Sự thật là chúng ta có ít nhất 21 giác quan, chẳng hạn như cảm giác cân bằng và nhiệt độ.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

6. Dễ mắc cảm lạnh khi thời tiết thực sự lạnh. Sự thật là cảm lạnh do vi rút gây ra, không phải do khí hậu.


6. Dễ mắc cảm lạnh khi thời tiết thực sự lạnh. Sự thật là cảm lạnh do vi rút gây ra, không phải do khí hậu. ,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

7. Tim bạn bỏ qua một nhịp khi hắt hơi. Sự thật là nhịp tim đôi khi có thể thay đổi khi bạn hắt hơi, nhưng nó không bao giờ dừng lại.


7. Tim bạn bỏ qua một nhịp khi hắt hơi. Sự thật là nhịp tim đôi khi có thể thay đổi khi bạn hắt hơi, nhưng nó không bao giờ dừng lại.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

8. Đồ uống có cồn/rượu khiến bạn ấm áp. Sự thật là rượu làm giãn nở các mạch máu bề ngoài của bạn khiến bạn cảm thấy ấm áp hơn.


8. Đồ uống có cồn/rượu khiến bạn ấm áp. Sự thật là rượu làm giãn nở các mạch máu bề ngoài của bạn khiến bạn cảm thấy ấm áp hơn.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

9. Mồ hôi có thể loại bỏ chất độc ra khỏi cơ thể bạn. Sự thật là tuyến mồ hôi chỉ làm mát cơ thể bạn.


9. Mồ hôi có thể loại bỏ chất độc ra khỏi cơ thể bạn. Sự thật là tuyến mồ hôi chỉ làm mát cơ thể bạn.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

10. Cà rốt có thể cải thiện thị lực. Sự thật là cà rốt giúp ngăn ngừa thoái hóa cơ nhưng không cải thiện thị lực.


10. Cà rốt có thể cải thiện thị lực. Sự thật là cà rốt giúp ngăn ngừa thoái hóa cơ nhưng không cải thiện thị lực.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

11. Răng khỏe mạnh hẳn là phải có màu trắng hoàn hảo. Sự thật là màu sắc tự nhiên của răng là hơi vàng.


11. Răng khỏe mạnh hẳn là phải có màu trắng hoàn hảo. Sự thật là màu sắc tự nhiên của răng là hơi vàng.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị

12. Vết bỏng lành nhanh hơn nếu bạn thoa dầu ăn lên đó. Sự thật là bạn nên thoa thứ gì đó lạnh lên vết bỏng, dầu ăn tạo ra một lớp mỏng phủ lên da khiến nhiệt bị giữ lại bên trong.


12. Vết bỏng lành nhanh hơn nếu bạn thoa dầu ăn lên đó. Sự thật là bạn nên thoa thứ gì đó lạnh lên vết bỏng, dầu ăn tạo ra một lớp mỏng phủ lên da khiến nhiệt bị giữ lại bên trong.,nhận thức sai lầm,sự thật bạn luôn tin là đúng,khám phá,những điều thú vị trong cuộc sống,sự thật thú vị
Theo Brightside
Dịch giả: Ngọc Hà