Nhãn

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2019

Hóa ra đôi tai của ai cũng sở hữu 9 bí mật
 vô cùng đặc biệt này.
Đôi tai tiết lộ điều gì về bạn? Chỉ cần quan sát đôi tai cũng có thể giúp bạn biết được tình hình sức khỏe hiện tại của mình và dự đoán sức khỏe tương lai đấy.
Tai có thể phục vụ cho mục đích nhận dạng. Khi bạn vừa chào đời, đôi tai của bạn đã hoàn thiện. Chúng không thay đổi hay phát triển, mặc dù dái tai có nhỏ đi một chút. Do đó đôi tai là một đặc điểm nhận dạng chính xác giống như dấu vân tay.
Gen lặn hay gen trội? Theo một nghiên cứu, dái tai dính liền (dính trực tiếp vào một bên đầu) được xem là gen lặn. Dái tai không dính liền (dái tai dài hơn điểm kết nối với đầu) được xem là đặc tính của gen trội.
Bệnh mạch vành: Nếu dái tai có xuất hiện một vết lằn chéo, nhiều khả năng bạn mắc bệnh động mạch vành.
Thiếu vitamin và canxi: Nếu tai của bạn có màu tái nhợt, nghĩa là cơ thể bạn bị thiếu vitamin và canxi.
Bệnh thận: Nếu tai bạn đỏ ửng, chứng tỏ bạn có vấn đề về thận. Nếu tai bạn có màu đỏ đậm, đây là dấu hiệu bạn có thể bị mất trí nhớ, thường xuyên đau đầu, có bệnh về não.
Nhiễm trùng phần sụn tai là dấu hiệu của bệnh viêm đa sụn tái diễn.

Phản xạ của tai
Phản xạ của tai cũng nhanh nhạy chẳng kém gì phản xạ của tay hay chân trong việc giảm stress và đau nhức. Có hơn 200 điểm huyệt trên tai kết nối với rất nhiều bộ phận khác nhau và hệ thống cơ xương trong cơ thể. Bằng cách bấm các huyệt này, bạn có thể chữa được nhiều bệnh, kể cả bệnh thể chất lẫn tinh thần.
Sơ đồ các điểm huyệt trên tai cũng tương ứng với vị trí của các bộ phận trong cơ thể ở tư thế bào thai.

Một sơ đồ châm cứu có rất nhiều điểm kích thích, bạn có thể học cách massage chúng để xử lí những vấn đề đơn giản như đau đầu, đau nhức tay chân. Đối với các bệnh nặng hơn, bạn có thể tìm đến chuyên gia châm cứu nhiều kinh nghiệm.
Bạn cũng có thể giải quyết những cơn đau nhỏ bằng cách dùng kẹp quần áo kẹp vào những điểm này:
1. Đau lưng và vai
2. Đau các bộ phận
3. Đau khớp
4. Viêm xoang và viêm họng
5. Tiêu hóa kém
6. Đau đầu và đau tim

-ST-

Bình luận ‘7 phút’ và câu chuyện đáng khâm phục trên mỗi chuyến tàu cao tốc Nhật Bản.

“7 phút” có lẽ là quãng thời gian quá ngắn ngủi ngay cả cho việc nghỉ ngơi đối với mỗi người. Còn với các nhân viên đường sắt Nhật Bản, đó chính là thời gian để họ dọn sạch cả một đoàn tàu cao tốc…




Mỗi chuyến tàu cao tốc tại Nhật Bản đều được dọn dẹp sạch sẽ chỉ trong vòng 7 phút ngắn ngủi 
Con tàu Shinkansen đã quá quen thuộc với người dân tại xứ sở hoa anh đào khi họ thường xuyên sử dụng nó như một phương tiện di chuyển phổ biến trong đời sống hàng ngày.
Shinkansen còn được biết đến là con tàu cao tốc đầu tiên trên thế giới chạy với vận tốc 200 km/giờ, được sản xuất bởi tập đoàn đường sắt Nhật Bản.
'7 phút' và câu chuyện đáng khâm phục trên mỗi chuyến tàu cao tốc Nhật Bản
Tàu cao tốc Shinkansen.
Không chỉ nổi tiếng vì tốc độ siêu nhanh, đoàn tàu này còn cực kỳ sạch sẽ khi có hẳn một đội ngũ nhân viên dọn dẹp chuyên nghiệp với bề dày kinh nghiệm đáng ngưỡng mộ.
Để đảm bảo 363 chuyến tàu khởi hành từ Tokyo mỗi ngày luôn đúng giờ, họ chỉ có vỏn vẹn 7 phút (tàu chỉ dừng 12 phút, mất đến 5 phút để hành khách lên, xuống tàu) cho mỗi chuyến để thực hiện tất cả quá trình dọn dẹp.

'7 phút' và câu chuyện đáng khâm phục trên mỗi chuyến tàu cao tốc Nhật Bản
Cụ thể, thời gian sẽ được chia thành từng phần bao gồm:
– 0: 00 ~ 1: 30 phút: Đây là khoảng thời gian dành cho việc kiểm tra hành lý bị bỏ quên. Các nhân viên sẽ tìm ở hai bên giá đỡ đồ và ghế ngồi để đảm bảo không có đồ vật nào bị sót lại. Sau đó, quét rác ở lối đi và các ngõ ngách phía trong chỗ ngồi.
– 1:30 ~ 2:00 phút: Xoay các ghế ngồi đối diện nhau.
– 2:00 ~ 5:30 phút: Dọn dẹp và làm sạch rèm cửa, thay ga nệm ở các ghế bị bẩn.
– 5:30 ~ 6:30 phút: Kiểm tra và quét lại hành lang thêm lần nữa.
Chính vì lịch trình chặt chẽ đến từng giây như vậy, mỗi tích tắc đều rất quý báu đối với các nhân viên làm việc tại Shinkansen, vì chỉ cần lãng phí một giây thì cũng đủ khiến cho các chuyến tàu tiếp theo bị chậm trễ.
'7 phút' và câu chuyện đáng khâm phục trên mỗi chuyến tàu cao tốc Nhật Bản
Các ngõ ngách từ đầu tàu đến đuôi tàu đều được nhân viên ở đây quét dọn sạch sẽ với tốc độ và hiệu quả đáng kinh ngạc.
Thậm chí, họ còn tỉ mỉ lật từng chiếc kệ đằng sau ghế ngồi lên để lau chùi, đồng thời hút bụi tất cả các rèm cửa, để chắc chắn mọi thứ sẽ sạch không tì vết. Tất cả đều được thực hiện theo quy trình để đảm bảo không bỏ sót một bước nào.
Một điểm thú vị là sau khi hoàn thành công việc, đội ngũ nhân viên sẽ xếp hàng ngay ngắn để cúi chào hành khách trước khi tiến về phía ga để chuẩn bị cho chuyến tàu tiếp theo.
Phong cách phục vụ chuyên nghiệp đến từng chi tiết này đã khiến nhiều người trên thế giới phải “tâm phục khẩu phục” vì ý thức và cách làm việc hết sức tuyệt vời của người dân Nhật Bản.
Được biết, đội ngũ nhân viên trên thuộc công ty dịch vụ đường sắt của JR East còn gọi là TESSEI. Theo thống kê, có khoảng 820 nhân viên bao gồm nhân viên toàn thời gian và nhân viên bán thời gian làm công việc này, với độ tuổi trung bình là 52 tuổi và khoảng 50% trong số họ là phụ nữ.
(Theo JT)
Tại sao người càng hướng nội lại càng lợi hại.

Hướng nội không phải là trở ngại của thành công, ngược lại những người hướng nội thường rất nhạy bén, chuyên tâm trong lĩnh vực của mình.
1/ Tôi là một người hướng nội điển hình.
Nhưng dạo gần đây, đồng nghiệp đều nói với tôi:
“Cậu thì hướng nội cái nỗi gì, có mà là hướng nội ưu tú, bọn tôi trước giờ quá xem nhẹ cậu rồi, hóa ra cậu chính là kiểu giỏi ngầm.”
Tôi chỉ cười mỉm đáp lại. Thực ra trên thế giới này làm gì có cái gì gọi là giỏi ngầm, chỉ là người hướng nội bản tính của họ là vậy, quen làm việc một cách thầm lặng, không thích thể hiện ra bên ngoài, chỉ có điều lúc bộc lộ ra lại thường làm người khác cảm thấy kinh ngạc.
Nhưng đây hoàn toàn không phải do họ cố ý, chỉ là mọi người trước giờ đều hiểu lầm người hướng nội, có cái nhìn phiến diện với người hướng nội.
Lúc mới vào công ty, tôi là người không thích nói chuyện ở trong văn phòng, bình thường cũng chỉ thích làm việc 1 mình, không hay đùa giỡn, nói chuyện trong văn phòng.
Vì vậy mà bị lãnh đạo và đồng nghiệp gắn cho cái mác “hướng nội”, cho rằng tôi không đủ tích cực, năng lực giao tiếp kém, lúc mới vào công ty 1 tháng, tôi hầu như không được ai công nhận.
,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
Thực ra, tôi từ bé đến lớn đã quen với cảm giác lạc lõng trong chỗ đông người.
Lúc còn nhỏ, cũng vì tính cách như này mà tôi rất tự ti, không thích những nơi đông người, cũng đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội thể hiện bản thân.
Khi lên đại học, có bạn nói với tôi: “Cậu làm người khác cảm thấy rất xa cách”
Tôi cũng đã từng cố gắng thay đổi tính cách này của mình bằng cách quan sát, học hỏi những người hướng ngoại. Nhưng sự thay đổi này khiến tôi cảm thấy miễn cưỡng, không thoải mái.
Sau đó, tôi bắt đầu thói quen ngồi đọc sách trong thư viện, đắm chìm trong thế giới của những cuốn sách.
Dần dần vì đọc nhiều sách lại không ngừng tập sáng tác, viết lách, nhiều bài viết của tôi được đăng lên báo trường, các bạn học bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác, thì ra bên cạnh luôn tồn tại một “tài nữ” mà họ chưa phát hiện ra.
Tôi cũng vì vậy mà bắt đầu tham gia các hoạt động chia sẻ về quá trình viết lách, hay tham gia dẫn chương trình cho các hoạt động trong khoa và trong trường.
Tôi phát hiện ra, tôi chỉ là không thích giao tiếp chứ không phải sợ nói trước mọi người, chỉ cần tôi sẵn sàng, mọi người đều có thể nhìn ra được điểm mạnh của tôi. 

2/ Carl Gustav Jung, một nhà tâm lý học người Thụy Sỹ, trong cuốn sách “Psychological Types” (Tạm dịch: “Các loại hình tâm lý học”) của mình có chỉ ra 2 khái niệm hướng ngoại (Extrovert) và hướng nội (Introvert).
Sự khác biệt của chúng nằm ở hướng của năng lượng tâm lý, đối với người hướng nội, năng lượng của họ có xu hướng hướng vào bên trong, vì vậy họ thích ở trong thế giới nội tâm của mình, thích sự yên tĩnh, thích ở một mình tự suy ngẫm.
Vì vậy, hướng nội hay hướng ngoại chẳng qua chỉ đai diện cho những trạng thái tâm lý khác nhau của con người, không hề có phân biệt tốt hay xấu.
Chỉ vì cái nhìn có phần phiến diện mà hầu hết mọi người đều xem “hướng nội” là khuyết điểm, dường như trong mắt mọi người, hình tượng của những người hướng nội đều là:
Trầm lặng ít nói, không thích đám đông, nhạt nhẽo, bi quan, tiêu cực, giống như trời sinh ra đã là một kẻ thua cuộc.
Thực ra, những quan niệm này hoàn toàn sai lầm, người hướng nội đã bị mọi người hiểu lầm quá lâu rồi.
,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
Nhìn lại bản thân mình, tôi phát hiện:
Tôi nhạy bén và cẩn thận, thường có thể phát hiện ra những điểm mà người khác hay bỏ qua, giỏi khám phá và tỉ mỉ, khả năng quan sát tốt, giỏi nhìn mặt đoán tâm trạng, giỏi thể hiện sự đồng cảm với người khác.
Tôi thích đọc sách, viết lách, nấu ăn, chụp ảnh và có thể làm khá tốt, sức chịu đựng tốt, kiên trì, yên tĩnh, có một nội tâm phong phú.
Chỉ có bằng cách nhận ra bản chất của mình, người hướng nội mới có thể có cái nhìn khách quan hơn với tính cách của mình, mới có thể phát huy điểm mạnh và tránh những điểm còn thiếu xót.
Người hướng nội không cần phải ngưỡng mộ người hướng ngoại, điều họ cần làm là phát huy sở trường của mình, thể hiện cho mọi người thấy đặc điểm của riêng mình.
Cũng giống như bản thân tôi, sau khi đi làm, khả năng viết lách của tôi dần dần được phát huy, những chuyện liên quan đến việc viết lách của bộ phận đều do tôi làm. Khả năng nói của tôi cũng dần dần trở nên tốt hơn, những buổi tiệc cuối năm của công ty đều do tôi làm MC. Cả công ty đều biết phòng tài vụ có một “tài nữ” rất giỏi chuyện viết lách.
Một người hướng nội như tôi, có thể âm thầm làm tốt một việc nào đó nhưng cũng hoàn toàn có thể đem lại cho mọi người một ấn tượng vô cùng đáng tin cậy.
Mặc dù tôi vẫn là không thích mấy chuyện giao tiếp xã hội, nhưng mỗi lần có hoạt động tập thể, tôi đều rất tích cực thể hiện, chủ động bắt chuyện với mọi người, nắm bắt mỗi một cơ hội thể hiện bản thân.
Họa sỹ, đạo diễn Stallone có nói: “Con người khi theo đuổi lý tưởng sẽ rơi vào sự cô đơn”
Người hướng nội có thể sử dụng tốt lợi thế bẩm sinh của mình và nắm bắt cơ hội để thể hiện điều đó đồng thời tạo ra một thế giới rộng lớn của riêng họ.

,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
3/ Người không hiểu Châu Tinh Trì sẽ thấy anh là suốt ngày pha trò, giả ngốc chọc khán giả cười, nhưng chẳng ai ngờ rằng, Châu Tinh Trì ngoài đời lại là một người không có chút hài hước nào, thậm chí còn là một người hướng nội.
Châu Tinh Trì từ nhỏ đã không thích nói nhiều, mẹ của Châu Tinh Trì, bà Lăng Bảo Nhi nói rằng bà lúc trước từng hỏi con trai có muốn đi dạo phố cùng bà không, Châu Tinh Trì chỉ lắc lắc đầu rồi sau đó ngồi bên cửa sổ ngắm đường phố suốt 2 tiếng đồng hồ.
Thời gian quay “Đại thoại Tây du”, đạo diễn Lưu Chấn Vỹ từng nói rằng Châu Tinh Trì muốn tìm ông để bàn về bộ phim, vì không dám nói chuyện trực tiếp với ông nên đã âm thầm nhét một tờ giấy dưới cửa phòng khách sạn mà ông ở.
Với một tính cách hướng nội như vậy, chẳng ai có thể ngờ Châu Tinh Trì lại trở thành “vua hài” như ngày hôm nay.
Châu Tinh Trì chính là một người tuyệt vời như vậy! Vì tính cách hướng nội nên không dễ gì bị ảnh hưởng bới những lời đàm tiếu bên ngoài. Dù mọi người có công kích, tấn công, Châu Tinh Trì luôn lựa chọn không phản ứng lại, chỉ chuyên tâm với công việc diễn xuất và đạo diễn của mình.
Vì vậy có thể nói, chính một tính cách hướng nội như vậy đã tạo nên một Châu Tinh Trì như ngày hôm nay.
,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
Những người hướng nội, lời nói ở trong lòng không ít hơn bạn, chỉ có điều họ không thích nói nhiều mà ngược lại thích suy ngẫm nhiều hơn.
Audrey Hepburn, biểu tượng của điện ảnh và thời trang nước Anh cũng là một người hướng nội. Bà từng nói:
“Tôi thích ở một mình, thích đi dạo, ngắm cây, ngắm hoa, ngắm bầu trời cùng chú cún của mình. Nếu cho tôi cơ hội được ở một mình từ tối thứ 7 đến sáng thứ 2, tôi nhất định sẽ rất vui.” 
 Audrey Hepburn trong thời gian diễn vai chính Holly Golightly trong bộ phim “Breakfast at Tiffany's” năm1961 từng tâm sự: “Tôi là một người hướng nội, vì vậy điều khó khăn nhất trong quá trình quay đó là phải diễn vai một người hướng ngoại.”
Nhưng bà không hề từ bỏ vai diễn này, mà ngược lại rất tích cực đi học hỏi. Bà dành rất nhiều thời gian nghiên cứu hình tượng nhân vật, tập đi tập lại đến bao giờ đạt đến độ hoàn hảo, không bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào.
Vì tính cách hướng nội mà bà có thể nhẫn nại và quyết tâm mài dũa diễn xuất của mình như vậy, có thể thể hiện cảm xúc của nhân vật Hooly Golightly một cách phong phú và tinh tế đến như vậy.
Bộ phim đã giành được 2 giải Oscar và 1 giải thưởng David di Donatello của Ý. 
Những kiểu người hướng nội trong lịch sử cũng không phải là ít: Napoleon, Einstein, Van Gogh, Picasso, Chaplin,Tolstoy, Seth, Hegel.
Hướng nội không phải là trở ngại cho thành công của một người, mà thay vào đó làm cho họ trở nên nhạy bén và chuyên tâm hơn. 
,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
4/ Nhà tâm lý học người mỹ gốc Hungary Mihaly Csikszentmihalyi đã thực hiện một nghiên cứu trong giai đoạn 1990-1995, đối tượng nghiên cứu là 91 người ưu tú thuộc các lĩnh vực nghệ thuật, khoa hoc, kinh tế và chính trị.
Nhiều người trong số họ có thể nói là “ở rìa của xã hội” vào thời niên thiếu.
Bởi lẽ các lĩnh vực mà họ quan tâm là “không thể tin được” đối với các bạn bè của họ, nhưng chính nhờ điều đó, họ có thêm nhiều thời gian hơn để làm những việc mà họ quan tâm.
Madeleine L'Engle, tác giả của tiểu thuyết nổi tiếng “A Wrinkle in Time” nói rằng nếu như lúc nhỏ không dành nhiều thời gian ra để đọc sách và ngẫm nghĩ thì giờ bà đã không thể trở thành một nhà tư tưởng táo bạo như vậy.
Ngày càng có nhiều minh chứng cho thấy sự cô đơn và im lặng có một sức mạnh giúp ta có thể bỏ ngoài tai mọi đàm tiếu và cám dỗ, chuyên tâm cho một việc.
,người hướng nội,hướng nội,nhạy bén,thành công,tính cách
Vì vậy, “dồn hết tâm trí luyện tập”, chuyện này rất dễ thấy ở người hướng nội.
Khi bạn sống đúng với chính mình thì những ưu điểm của bạn cũng sẽ dần dần được bộc lộ ra bên ngoàiViệc chúng ta cần làm là vui vẻ với sự cô đơn trước khi những điều đó xảy ra, còn ai có thể hơn được người hướng nội trong khoản chịu đựng sự cô đơn? 
 Mahatma Gandhi từng nói: “Bạn có thể thay đổi thế giới một cách im lặng.” 
Người hướng nội chỉ là những người đang dùng phương thức yên lặng để sống với bản thân, để giao tiếp với thế giới này. 
Tôi hy vọng rằng mọi người hướng nội đều có thể có được nhiều năng lượng hơn từ sự im lặng, sẵn sàng để phát huy, và bạn hoàn toàn có thể tỏa sáng với tính cách của mình.
Tác giả: 丽丽赫本
Nguồn: sohu
Người dịch: Regina
Sai lầm chiến lược của Tập Cận Bình.

Tác giả: Nguyễn Quang Dy.
Tập Cận Bình (Xi Jinping) được nhiều người coi là một chính trị gia giỏi, với kỳ tích chống tham nhũng, củng cố quyền lực, cải tổ quân đội, phát triển đất nước, vì “Giấc mộng Trung Hoa”. Đặc biệt, Tập Cận Bình còn muốn “làm Trung Quốc vĩ đại trở lại”, vượt Mỹ làm bá chủ thế giới. Nhưng mặt khác, cũng có thể nói Tập Cận Bình đã mắc phải mấy sai lầm lớn.
Thứ nhất, ông không chỉ nắm 3 chức vụ cao nhất của Đảng, Nhà nước, và Quân đội, như “lãnh đạo nòng cốt”, mà còn bỏ giới hạn hai nhiệm kỳ để trở thành “Hoàng đế đỏ” Trung Hoa. Thứ hai, ông tự tin khởi động kế hoạch “Made in China 2025” làm Mỹ và phương Tây lo lắng chống lại. Thứ ba, ông chủ quan theo đuổi sáng kiến “Vành đai và Con đường”, làm nhiều nước khác phản ứng “bẫy nợ”. Thứ tư, ông thiếu nhạy cảm triển khai “chính sách gây ảnh hưởng” bằng các viện Khổng Tử và “tấn công quyến rũ”, làm nhiều nước lo ngại “con ngựa thành Troy”. Thứ năm, ông thẳng tay trấn áp người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, và nôn nóng triển khai “hệ thống tín nhiệm xã hội”. Đó là những đại dự án mang “dấu ấn Tập Cận Bình” nhằm thực hiện “Giấc mộng Trung Hoa”.

Gót chân A-sin

Đại hội 19 (18-24/10/2017) đã đưa “Tư tưởng Tập Cận Bình” vào cương lĩnh của Đảng. Quốc Hội đã sửa đổi hiến pháp (11/3/2018) bỏ điều khoản giới hạn hai nhiệm kỳ Chủ tịch nước, để Tập Cận Bình trở thành một “hoàng đế Trung Hoa”. Nhưng đáng tiếc, đó là một nghịch lý về “giới hạn quyền lực”, vì Tập Cận Bình làm bộc lộ “gót chân A-sin” của mình. Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung làm bộc lộ những sai lầm mà Tập Cận Bình nay có nghĩ lại thì đã quá muộn. David Shambaugh có lý khi dự báo Trung Quốc đang trong “màn chót” (End Game). Còn Minxin Pei cho rằng Trung Quốc là “người khổng lồ chân đất sét” (a giant with feet of clay).
Trong khi Đặng Tiểu Bình cho rằng lãnh đạo tập thể (dựa trên đồng thuận) tốt hơn là một người lãnh đạo (dựa trên độc tài cá nhân), Tập Cận Bình lại khôi phục mô hình độc tài toàn trị. Ông đã trở thành “chủ tịch của mọi thứ” (chairman of everything). Có thể nói Tập Cận Bình đã làm ngược lại những lời khuyên của Đặng Tiểu Bình, khôi phục sự “sùng bái cá nhân” như thời Mao Trạch Đông và làm “cách mạng giật lùi”. Người ta nói “quyền lực tuyệt đối dẫn đến tham nhũng tuyệt đối”. Nghịch lý của Tập Cận Bình là ông đang biến những kỳ tích của mình thành sai lầm lớn. Theo Minxin Pei, Trung Quốc đang “lầm đường lạc lối”, chế độ độc đảng sẽ “không bền vững” và “chắc sẽ thất bại”.
Theo Liz Economy, dưới thời Tập Cận Bình, vi phạm nhân quyền ngày càng nhiều. Khoảng 200 luật sư đã bị bắt và tống giam. Việc kiểm soát công dân được tối ưu hóa qua “hệ thống tín nhiệm xã hội” dựa trên một kho “dữ liệu lớn” và các ứng dụng “trí tuệ nhân tạo”. Các biện pháp khen thưởng hay trừng phạt sẽ tùy theo người dân được cho “điểm tín nhiệm” cao hay thấp. Đặc biệt, tại khu tự trị Tân Cương, người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi đang bị đối xử tàn bạo dưới một chế độ công an trị hà khắc, với những vụ bắt bớ hàng loạt và một mạng lưới gồm các trại tập trung cải tạo dầy đặc.
Bắc Kinh còn theo đuổi chính sách đối ngoại nhằm thống trị toàn cầu, với công cụ chủ yếu là sáng kiến “Vành đai và Con đường” (Belt and Road Initiative). Trung Quốc cho các nước tham gia vay tiền để đầu tư vào hạ tầng với các khoản tín dụng hấp dẫn, nhưng trên thực tế nhằm trói buộc các nước đi vay phải lệ thuộc vào Bắc Kinh. Các nước phương Tây đã từng cố gắng coi Trung Quốc là một thế lực có thể hợp tác được, nhưng Bắc Kinh đã làm cho họ thất vọng, và không thể theo đuổi ảo tưởng đó. Nay phương Tây buộc phải phản kháng, làm không gian hành động của Trung Quốc ngày càng thu hẹp.
Đến nay, Trung Quốc đã kiểm soát tới 80 hải cảng tại 40 nước. Trung Quốc đã thiết lập căn cứ hậu cần đầu tiên tại Djibouti. Theo các nhà phân tích quân sự tại Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ phát triển khoảng 100 căn cứ như vậy trên toàn cầu. Liệu Trung Quốc có lập căn cứ hải quân tại Koh Kong (Cambodia) hay không, chỉ là cách nói. Tuy Trung Quốc nói rằng họ không sử dụng các hải cảng này vì mục đích quân sự, nhưng chúng ta đã thấy tàu chiến của họ bắt đầu đến thăm các hải cảng đó. Chỉ có những người ngây thơ mới tin rằng Trung Quốc không cần lập các căn cứ quân sự tại nước ngoài, và không xâm phạm chủ quyền các nước khác.

Hệ thống tín nhiệm xã hội

Gần đây, các cơ quan an ninh của Mỹ, Canada, Anh, Úc, Nhật, v.v. đã cảnh báo và tẩy chay công nghệ 5G của tập đoàn Huawei vì lý do an ninh quốc gia. Trong hệ thống kinh tế do nhà nước chỉ đạo tại Trung Quốc, các công ty công nghệ như Huawei có bổn phận hợp tác với chính quyền, kể cả việc chia sẻ dữ liệu. Mạnh Vãn Châu (Meng Wanzhou) là giám đốc tài chính của Huawei đã bị cảnh sát Canada bắt và quản thúc tại gia chờ dẫn độ sang Mỹ. Tháng 1/2019, một quan chức của Huawei đã bị bắt tại Ba Lan với tội danh gián điệp.
Một số tổ chức nghiên cứu có uy tín như Mercator Institute (Berlin), Asia Society (New York), và Royal United Services Institute (London) đã công bố báo cáo chi tiết về “chính sách gây ảnh hưởng” của Trung Quốc nhắm vào các định chế chính trị, giáo dục, truyền thông và xã hội dân sự tại các nước dân chủ. Nay các trường đại học phương Tây từ chối các Viện Khổng Tử như “con ngựa thành Troy”. Dư luận phản đối Bắc Kinh ngày càng mạnh lên. Phương Tây đã tìm được tiếng nói chung để chống lại sự thao túng quyền lực của Trung Quốc. Hiện tượng nước Ý (thời Giuseppe Conte) hợp tác với Trung Quốc chỉ là một ngoại lệ như Philippines (thời Rodrigo Duterte).
Đầu năm 2018, theo một khảo sát dư luận của Pew Research Center tại 25 quốc gia, 63% số người được hỏi nói rằng họ muốn một thế giới do Mỹ cầm đầu, trong khi đó chỉ có 19% muốn Trung Quốc cầm đầu. Trong khi Đặng Tiểu Bình tìm cách giảm bớt vai trò của Đảng, bỏ bớt hệ thống doanh nghiệp nhà nước và tăng cường vai trò của thị trường, thì Tập Cận Bình lại tăng cường vai trò kiểm soát của Đảng đối với Internet bằng cách xây dựng “hệ thống tín nhiệm xã hội” và mở rộng hệ thống theo dõi công dân như xã hội công an trị.
Trung Quốc đã phát triển cách thức mới để sử dụng máy ảnh. Họ đã lắp đặt 200 triệu máy ảnh theo dõi để giảm bớt tội phạm và kiểm soát bất ổn xã hội. Trung Quốc sẽ tăng gấp ba số máy ảnh đó vào năm 2020 trong một “hệ thống tín nhiệm xã hội” được triển khai trên toàn quốc, để đánh giá độ tin cậy về chính trị và kinh tế của người dân, làm cơ sở để thưởng/phạt. Họ đã phát triển những khả năng mới không chỉ qua nhận diện mà còn qua giọng nói, và có thể nhận dạng qua dáng đi. Việc kết hợp công nghệ mới với cách thức kiểm soát xã hội truyền thống đã tạo ra khả năng giám sát đặc biệt.
“Hệ thống tín nhiệm xã hội” đã triển khai trên 40 dự án thí điểm, mỗi dự án đánh giá một nhóm vấn đề nhất định. Đến năm 2020, Trung Quốc sẽ triển khai thành một chương trình tổng thể trên toàn quốc, tuy vẫn có những khác biệt về vùng miền nhưng do một lãnh đạo duy nhất điều hành (chứ không phải lãnh đạo tập thể). Tập còn giống Mao ở chỗ ông tỏ ra gần gũi với quần chúng, nhưng bỏ qua tầng lớp trí thức và tinh hoa “không đáng tin cậy”. Thái độ đó không chỉ tác động tới người Trung Quốc mà còn tới người nước ngoài. Đến nay, số tổ chức phi chính phủ nước ngoài hoạt động tại Trung Quốc đã giảm từ 7.000 xuống còn hơn 400.

Nhân tố Lighthizer

Vào tháng 8/2017, Robert Lighthizer (USTR) đã thuyết trình về chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc tại Nhà Trắng. Buổi thuyết trình xuất sắc đã thuyết phục được các quan chức cao cấp của Nhà Trắng ủng hộ một chính sách cứng rắn hơn đối với Trung Quốc. Các chuyên gia đánh giá tuy Nhà Trắng không còn cố vấn chiến lược Steve Bannon, một người chống Trung Quốc quyết liệt, nhưng lại có Robert Lighthizer, một người chống Trung Quốc còn hơn Steve Bannon, với một chiến lược nhất quán và chủ thuyết rõ ràng. Chủ thuyết này sẽ xuyên suốt nhiều năm tới, thậm chí sau cả chính quyền Trump.
Lighthizer đã được Trump tín nhiệm giao nhiệm vụ tiến hành điều tra về Trung Quốc vi phạm sở hữu trí tuệ (theo Khoản 301, Luật Thương Mại Mỹ). Theo Lighthizer, “mô hình kinh tế Trung Quốc là mối đe dọa chưa từng có đối với hệ thống thương mại thế giới mà không thể giải quyết bằng các quy tắc toàn cầu hiện hành”. Trung Quốc là mối đe dọa nổi lên trong bối cảnh hiện nay, khó khăn hơn nhiều so với những gì đã xảy ra trong quá khứ. “Đó chính là mối de dọa tới hệ thống thương mại toàn cầu và điều này là chưa từng có tiền lệ”.
Lighthizer đã tiên đoán rằng cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc là một cuộc chiến trường kỳ, cần thêm thời gian và các biện pháp chống trả hữu hiệu, không thể một sớm một chiều mà chiến thắng ngay được. Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung ngày càng rộng lớn và phức tạp, nhưng Lighthizer có đủ quyết tâm, kinh nghiệm và bản lĩnh để thắng Trung Quốc. Đến nay, cả Thượng viện và Hạ viện Mỹ, cùng các cơ quan an ninh như FBI, CIA, NSA… đều quyết tâm chống Trung Quốc trên mọi mặt. Bà Nancy Pelosi (đảng Dân Chủ) là chủ tịch Hạ Viện cũng tuyên bố sẽ ủng hộ lập trường chống Trung Quốc của Donald Trump.
Lighthizer là một người rất am hiểu về chiến thuật “trì hoãn chiến” để câu giờ của Bắc Kinh nên ông đã dứt khoát ra đòn trừng phạt bằng “áp thuế”. Khi các quan chức về tài chính và thương mại của Washington đến Bắc Kinh đàm phán nhưng không có kết quả, tháng 11/2017, Trump đã cử đoàn đàm phán của Mỹ đến Bắc Kinh, và Lighthizer là người duy nhất có quyền gặp những quan chức cao cấp nhất của Trung Quốc (kể cả Tập Cận Bình). Hiện nay trong Nhà Trắng, Robert Lighthizer và Peter Navarro là “cặp bài trùng” chống Trung Quốc, nhưng Lighthizer được sự ủng hộ của nhiều người trong Nhà Trắng cũng như Quốc Hội.
Thuyết “tự do thương mại” của Lighthizer không nhằm mục tiêu mở cửa thị trường tự do không kiểm soát, mà cam kết sử dụng các “vũ khí” công khai về thương mại để đạt được mục tiêu đó. Lighthizer không chủ trương “bảo hộ là đắp lũy xây thành” để biến nước Mỹ thành một ốc đảo. Mục đích cơ bản của Lighthizer là lấy lại những lợi thế của Mỹ cho người Mỹ đang bị thua thiệt trên thương trường quốc tế. Lighthizer sẽ không “chấm dứt toàn cầu hóa”, mà chuẩn bị cho một thời kỳ cạnh tranh mới khốc liệt hơn. Ông chủ trương dùng chiến tranh thương mại làm phương tiện để đạt được tự do thương mại một cách công bằng và lành mạnh.

Điều chỉnh chiến lược

Kế hoạch “Made in China 2025” (MC 2025) là một khâu then chốt trong cấu trúc và kế hoạch phức tạp của Bắc Kinh nhằm tạo ra sự phát triển mới theo định hướng của Tập Cận Bình. Vì vậy, “MC 2025” đã trở thành biểu tượng cho tham vọng của Trung Quốc trong việc trỗi dậy thanh một đầu tàu công nghệ cạnh tranh với Mỹ, gây lo ngại sâu sắc về mối đe dọa của Trung Quốc. Vì vậy, Bắc Kinh có thể phải điều chỉnh lộ trình “MC 2025” (dài hơi hơn) do hệ quả của chiến tranh thương mại. Mục tiêu cốt lõi của “MC 2025” là nhằm biến Trung Quốc thành một “siêu cường sản xuất”, trong đó nhấn mạnh 10 lĩnh vực công nghệ cần được ưu tiên.
Việc Tập Cận Bình củng cố quyền lực tuyệt đối trong nước và triển khai Sáng kiến “Vành đai và Con đường” (BRI) ra thế giới không chỉ làm tổn hại về kinh tế, mà còn làm tăng sự ngờ vực của các nước. Một số nước như Malaysia, Myanmar, Pakistan, Bangladesh và Sierra Leone đòi xem xét lại các hợp đồng đã ký với Trung Quốc. Sáng kiến “BRI” đầy tham vọng có thể bị xem xét và điều chỉnh trước sự phản ứng từ bên trong và bên ngoài.
Nhà Trắng đã tăng cường quan hệ với Đài Loan, tăng tần suất tuần tra FONOP tại Biển Đông, siết chặt đầu tư của Trung Quốc vào các lĩnh vực công nghệ cốt lõi của Mỹ, tăng cường giám sát quốc tế đối với vấn đề nhân quyền, và bắt đầu cạnh tranh trực tiếp với sáng kiến “Vành đai và Con đường” qua các dự án đầu tư vào hạ tầng, liên kết với các nước khác như Australia, Nhật, và New Zealand, cũng như qua việc thiết lập một tổ chức tín dụng mới để phục vụ phát triển hạ tầng gọi là “US International Development Finance Cooperation”.
Có nhiều dấu hiệu cho thấy các thành tích của mô hình Tập Cận Bình đang dần phản tác dụng. Việc Đảng kiểm soát quá nhiều góp phần làm cho nền kinh tế trì trệ và xã hội bất ổn. Trong khi đó, Bắc Kinh quá tham vọng nên làm giảm nhiệt tình ban đầu của cộng đồng quốc tế đã từng đón nhận tầm nhìn của Tập Cận Bình về một trật tự thế giới mới “với đặc sắc Trung Quốc”. Bắc Kinh đã huy động sinh viên của họ ở nước ngoài vào các mục đích chính trị và kinh tế như báo cáo về các sinh viên khác không làm theo đường lối của Đảng, dẫn đến những phản ứng ngược lại. Nhưng mặt khác, hầu hết những vấn đề của Trung Quốc đều xuất phát từ sự nôn nóng của Tập Cận Bình nên ông vẫn có thời gian và quyền lực để điều chỉnh được.
Theo Liz Economy, để đối phó với những vấn đề ngày càng lớn, do mô hình chính trị của Tập Cận Bình, Bắc Kinh cần điều chỉnh chiến lược một cách cơ bản. Về chính trị, hình ảnh và quyền lực mềm của Trung Quốc sẽ được cải thiện nếu Bắc Kinh giảm bớt việc sử dụng công dân Trung Quốc ở nước ngoài làm công cụ phục vụ các mục đích chính trị và kinh tế; không áp đặt các chính sách áp đặt đối với Hong Kong và Đài Loan; giảm thiểu đàn áp người dân địa phương ở Tân Cương và Tây Tạng. Hậu quả tiêu cực của tư tưởng Tập Cận Bình; sự tê liệt của chính quyền địa phương; tỷ lệ sinh sản suy giảm; và phản ứng mạnh lên của quốc tế bắt đầu có tác dụng làm Trung Quốc không thể đạt được các mục tiêu đề ra. Vì vậy, Tập Cận Bình cần điều chỉnh lại chiến lược, hoặc giao quyền lãnh đạo đất nước cho người khác…

Thay lời kết

Từ đầu năm 2018, quan hệ Mỹ-Trung đã chuyển sang đối đầu sau 4 thập niên hợp tác. Cuộc chiến thương mại là “phần nổi của tảng băng chìm”, với hình thái “vừa đánh vừa đàm”, có thể kéo dài. Cuộc chiến này tuy do chính quyền Trump khởi xướng, nhưng nguyên nhân lại do Bắc Kinh gây ra, với sai lầm chiến lược của Tập Cận Bình, nay có muốn dừng lại cũng không được. Sau Donald Trump, một tổng thống Mỹ khác chắc vẫn chống Trung Quốc, đối đầu Mỹ-Trung vẫn là đặc điểm quan trọng nhất của quan hệ quốc tế trong thế kỷ này.
Điều đáng lo ngại là Biển Đông đã trở thành tâm điểm của đối đầu Mỹ-Trung, trong đó Việt Nam có thể bị tác động từ ván cờ địa chính trị giữa các nước lớn. Nếu muốn phát triển bền vững và bảo vệ chủ quyền quốc gia, Việt Nam phải cải cách thể chế để có thể điều chỉnh mối quan hệ Việt-Trung và Việt-Mỹ một cách hiệu quả hơn. Hy vọng chuyến thăm Mỹ sắp tới của CTN Nguyễn Phú Trọng sẽ tạo ra một bước ngoặt mới trong tam giác chiến lược Mỹ-Trung-Việt.
-ST-
Chạy đàng nào cho thoát.

– Khi biết thịt heo đang bị dịch sán, tôi nghĩ mình sẽ chuyển sang ăn thịt bò.
– Khi biết thịt bò có thể hô biến từ thịt heo tẩm hoá chất, tôi nghĩ mình có thể chuyển sang ăn thịt gà.
– Khi biết gà cũ, gà chết được nhuộm hoá chất thành thịt gà mới vàng rụm, tôi nghĩ sẽ bỏ thịt ăn cá.
– Khi biết cá bị nhiễm độc thủy ngân, tôi nghĩ mình chuyển sang ăn tôm.
– Khi biết tôm bị bơm thuốc kháng sinh gây độc, tôi nghĩ mình sẽ phải chuyển sang ăn chay luôn..
– Khi biết rau được tưới dầu nhớt, đậu hũ trộn với cao xây nhà, tôi nghĩ ăn cơm trắng qua ngày cho lành.
– Khi biết gạo mốc được tẩy trắng do nhiễm thuốc bảo vệ thực vật, nước ngoài trả về. Tôi dằn lòng sẽ chuyển sang ăn bún phở mì.
– Khi bún phở mỳ cũng được tắm trắng như Ngọc Trinh, tôi nghĩ ăn trái cây sống qua ngày cmnl.
– Khi biết trái cây cũng được tiêm thuốc bảo quản để tăng tuổi thọ, tôi nghĩ rằng tôi sẽ hít không khí để được no. Nhưng không khí cũng ô nhiễm luôn rồi.
Tôi nghĩ thôi thì đằng nào cũng chết, ăn lại tất.
alt

alt  
-ST-