Nhãn

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Chỉ với quả trứng luộc, bệnh tiểu đường sẽ vĩnh viễn rời xa bạn.

Thức uống trứng và giấm là một bài thuốc rất dễ làm và mang lại nhiều lợi ích với sức khỏe, vốn rất nổi tiếng từ thời cổ Hy Lạp:
 
Các nhà khoa học đã tìm ra bài thuốc từ quả trứng luộc, sẽ giúp kiểm soát lượng đường trong máu một cách tự nhiên và hiệu quả, từ đó ngăn chặn bệnh đái đường. Những hóa chất, ô nhiễm, hay thực phẩm không sạch có thể làm cho cơ thể bị mất cân bằng như tăng hoặc giảm lượng đường trong máu. Sự biến động của đường huyết lại có tác động đáng kể tới sức khỏe con người. Đáng lo ngại hơn, là những thay đổi này có thể là “sát thủ thầm lặng”, gây ra nhiều căn nhiều bệnh nguy hiểm, điển hình là bệnh đái tháo đường.
 
Chỉ với quả trứng luộc,                                            bệnh tiểu đường sẽ vĩnh viễn                                            rời xa bạn

Trứng luộc ngâm giấm:
Theo báo Trí thức trẻ, những nhà khoa học nghiên cứu và tìm cách để kiểm soát lượng đường trong máu một cách hiệu quả, từ đó ngăn chặn bệnh tiểu đường. Đó chính là bài thuốc vô cùng hiệu quả từ một quả trứng luộc và giấm.
Thức uống trứng và giấm là một bài thuốc rất dễ làm và mang lại nhiều lợi ích với sức khỏe, vốn rất nổi tiếng từ thời cổ Hy Lạp. Còn với các Samurai Nhật Bản, bài thuốc này được sử dụng giúp cơ thể hấp thu nhiều loại protein, vitamin và canxi, giúp cho cơ thể khỏe khoắn và tăng cường sức khỏe cho xương khớp.
 
Nguyên liệu chuẩn bị:
1 quả trứng luộc, giấm và nước.
Thực hiện:
Bước 1: Buổi chiều bạn luộc một quả trứng.
Bước 2: Bóc vỏ quả trứng sau đó bạn dùng kim chọc một vài lỗ.
Bước 3: Cho quả trứng bạn vừa chọc kim vào trong một chiếc cốc giấm táo. Lật trứng qua lại vài lần để giấm ngấm đều trong quả trứng, thông qua những lỗ nhỏ và để đó qua một đêm.
Bước 4: Buổi sáng sau khi thức dậy, thì hãy ăn quả trứng đó kèm theo một cốc nước ấm.
 
Chỉ với quả trứng luộc,                                            bệnh tiểu đường sẽ vĩnh viễn                                            rời xa bạn
 
Liệu trình: Thực hiện bài thuốc này trong vòng 15-20 ngày và đừng quên là hãy kiểm tra nồng độ đường huyết.
Tác dụng của giấm và trứng trong việc kiểm soát đường huyết:
Theo như trang Diabetes.co.uk (Anh), một nghiên cứu đã được đăng tải trên tạp chí chuyên về bệnh đái tháo đường Diabetes Care kết luận, giấm sẽ là có tác dụng làm giảm đường huyết, tăng insulin và tăng cảm giác no sau một bữa ăn quá nhiều tinh bột.
 
Còn năm 2015, những nhà khoa học thuộc trường đại học Đông Phần Lan đã đưa ra kết luận, trứng chứa nhiều chất dinh dưỡng có thể cải thiện quá trình chuyển hóa glucoza và làm giảm viêm nhiễm. Bởi vì ăn trứng ngăn ngừa những thay đổi lớn và không thể kiểm soát được trong nồng độ đường huyết, từ đó sẽ kiểm soát sự thèm ăn.

Hàn Quốc.

Năm 2004, Việt Nam cho chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” trong đó có đoạn Tổng thống Park Chung-hee đã khóc vì thấy dân khổ quá. Ông tuyên bố sau 10 năm nữa sẽ có nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc.


Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn để giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích rằng, Hàn Quốc lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa, đây cũng bởi tính sĩ diện của họ rất cao.

Nhưng chính phủ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có được chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên cách đào tạo phương Tây sao cho phù hợp với đặc trưng của châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, Hàn Quốc chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, và để dành thời gian và công sức lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn. Ô tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, mặc dù dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào, chỉ biết rằng trên tivi lúc đó chỉ có vẻn vẹn 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”; từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng cho đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động tại đây, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, mà người xếp hàng “xin việc” lúc bấy giờ lại là người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi “cho việc” người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.

Bộ phim Ngôi Nhà Hạnh Phúc được phủ sóng khắp Châu Á
và chinh phục hàng triệu con tim.

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Ngay lập tức người Hàn tuyển chọn ra 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ… 4 năm sau tốt nghiệp, (năm 1992), những bộ phim đầu tay như: Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng,…với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet đã chinh phục được hàng triệu con tim.

Ngành làm phim đã phối hợp khéo léo với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng để xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Vào năm 1988, ngoài 2.000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh thì cũng có ngần ấy người được cử sang Milan và Paris để học thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, người Tây không thích, không bán được. Có những năm mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ, ngạc nhiên và thích thú.

Ngoài ra, người Hàn cũng cử những sinh viên giỏi toán nhất nước theo học ngành tài chính ở các trường đại học lớn của Mỹ, với tham vọng Seoul sẽ thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời và họ tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Hộ không hề chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu có.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi. Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á để cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.


Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải là “Made in Korea”, dù vào thập niên bảy mươi sản phẩm vô cùng kém cỏi và xấu xí. Nhưng nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy rồi nhắn mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc...

Tony.

Nghiêm khắc với chính mình, để cuộc đời trở nên “cao cấp”

 

Con người, ai cũng muốn bản thân mình sống được thoải mái, thảnh thơi, không muốn bị bó buộc vào bất cứ khuôn mẫu nào. Chính cái tính ‘lười’ này khiến người ta dễ dãi với bản thân, phóng túng chính mình, cũng là nguyên nhân khiến con người ngày càng tuột dốc.

nghiêm khắc, cuộc đời, cao cấp, Bài chọn lọc,
Tự nghiêm khắc với mình, nó có thể là một điều nhàm chán, nhưng nó không bao giờ là vô ích. (Ảnh: Pap.pl)
Mỗi dịp năm mới, rất nhiều người lại hăng hái lập ra một đống những kế hoạch lớn, nào là năm nay sẽ giảm được 5kg; trở thành công ty tiêu thụ hàng đầu; học được môn bơi lội; tạo dựng thương hiệu riêng; kiếm tiền đi du lịch; ở nhà cùng con cái… Mỗi kế hoạch đều rất chu đáo và tràn đầy hy vọng.
Thế nhưng, kế hoạch lập ra mỗi năm lại thường bị bỏ qua vì nhiều lý do khác nhau. Mỗi năm, bảng kế hoạch đề ra lại là những điều mà năm cũ chưa từng thực hiện.
Ví như, năm 2014, một loạt những kế hoạch được đề ra; năm 2015 lại tiếp tục là kế hoạch của năm trước; năm 2016 tự nói với mình rằng nhất định phải thực hiện; năm 2017, lại tiếp tục là những điều này, vòng vo qua lại, rồi cuối cùng lại trở thành kế hoạch cho năm mới.
Khi những điều này lặp lại nhiều lần, bạn có bao giờ cảm thấy chán ghét chính mình? Chán ghét bản thân vẫn mãi quanh quẩn ngoài rìa của ước mơ; chán ghét mình đã lãng phí quá nhiều thời gian; chán ghét mình chẳng bao giờ hoàn thành nhiệm vụ theo đúng kế hoạch.
Nếu không cố gắng, bạn dù có đang chơi đùa vui vẻ cũng không thể thỏa thích
Tối hôm qua, khi tôi cùng mấy người bạn tụ họp ăn uống, có người bạn hỏi rằng năm nay có muốn cùng anh ấy đi học bơi. Tôi đột nhiên nghĩ lại, chuyện tập bơi này, năm 2014 chúng tôi đã từng rất phấn khích, hẹn nhau tập bơi, đi nghỉ phép tại bãi biển.
Từ đó đến nay, dù nghỉ phép cũng ít đi biển, học bơi lội thì cũng chẳng đi đến đâu. Người bạn trong chuyến đi đến đảo Bali, khi thấy những người khác xuống biển du lịch thì vô cùng hâm mộ. Tôi nói rằng: “Bạn không cố gắng, thì chơi đùa cũng không thấy thoải mái”.
Nếu như không thể kiểm soát được bản thân mình, thì hết thảy ước mơ sẽ vĩnh viễn không bao giờ thành hiện thực. Thời gian vài năm trôi qua trong thoáng chốc, rất nhiều sự tình muốn làm lại chần chừ kéo dài mãi, đến cuối cùng, mọi thứ lại trở về vạch xuất phát.
Đối diện với sự tình này, bạn vui vẻ được sao? Đương nhiên không thể. Nhưng mà, điều gì khiến cho bao nhiêu dự tính đều không thể trở thành hiện thực? Suy nghĩ kỹ một chút, khác biệt đơn giản nằm ở chữ “tự kỷ luật mình”.
Ở đây xin kể một chuyện. Tiểu thuyết gia Haruki Murakami, trong khi sáng tác ông đều đặt ra yêu cầu rất nghiêm khắc cho mình. Mỗi sáng ông dậy từ rất sớm, làm việc liên tục 5 – 6 giờ và duy trì nó như một thói quen không bao giờ thay đổi.
nghiêm khắc, cuộc đời, cao cấp, Bài chọn lọc,
Haruki Murakami – Thiền sư trong thế giới văn chương. (Ảnh: Kênh 14)
Trong một cuộc phỏng vấn trên tờ Paris Review mùa hè năm 2004, ông viết: “Khi đang viết dở một cuốn tiểu thuyết, tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng và làm việc liên tục từ 5 – 6 giờ. Buổi chiều, tôi chạy bộ khoảng 10 km, bơi 1.500m. Sau đó tôi đọc một chút và nghe nhạc. Tôi đi ngủ vào lúc 21 giờ. Tôi giữ thói quen này mỗi ngày mà không cần thay đổi. Sự lặp lại của nó là một điều vô cùng quan trọng, như một thuật thôi miên. Tôi thôi miên bản thân mình để đạt được một trạng thái sâu sắc hơn về tâm trí. Tuy nhiên, để lặp đi lặp lại thói quen này trong thời gian 6 tháng đến 1 năm, đòi hỏi một sức khỏe thể chất và tinh thần rất tốt. Và như vậy, viết một cuốn tiểu thuyết dài giống như một bài luyện tập sống, sức mạnh thể chất cũng cần thiết như sự nhạy cảm về nghệ thuật”.
Dậy sớm và đi ngủ trước 10 giờ tối, không ăn khuya, thường xuyên đi dạo và đặt ra kỷ luật viết lách nghiêm túc, Murakami đã có được thành công nhờ tài năng và cả sự khổ luyện.
Tự nghiêm khắc với mình, nó có thể là một điều nhàm chán, nhưng nó không bao giờ là vô ích. Tự kỷ luật mình, có thể mang đến cho bạn một cuộc đời “cao cấp”.
-ST-
 
Vài giờ trước khi Trump nhận thua, Obama có bài phát biểu truyền cảm hứng bảo vệ Obamacare
Tháng 12/2013, ông Obama cầm tấm biển cổ vũ người Mỹ tham gia Obamacare. Trên tấm biển viết: "Không ai đáng bị khánh kiệt chỉ vì họ ngã bệnh". Ảnh: Nhà Trắng.

Tới nay, ông Obama vẫn im lặng trước thất bại của ông Trump trong việc bãi bỏ Obamacare. Có lẽ Obama im lặng vì ông đã lên tiếng... ít giờ trước đó.

Đúng kỷ niệm 7 năm Obamacare chính thức trở thành đạo luật và chỉ ít giờ trước khi Quốc hội Mỹ bỏ phiếu về dự luật bãi bỏ đạo luật này, cựu Tổng thống Obama đã gửi đi một tuyên bố bảo vệ di sản của mình.
"Đó là một cuộc chiến dài, được thực hiện tại các phiên điều trần của quốc hội và trên những quảng trường công cộng hơn một năm trước đây," Obama viết trong tuyên bố gửi đi vào ngày 23/3, "và cuối cùng, sau hàng thế kỷ đối thoại, hàng thập kỷ cố gắng, và một năm tranh cãi giữa hai đảng, thế hệ của chúng ta là những người đã thành công.
Chúng ta cuối cùng đã có thể tuyên bố rằng, ở nước Mỹ, bảo hiểm sức khỏe không phải là một đặc quyền của thiểu số, mà đó là quyền của tất cả mọi người."
Vào ngày 22/3, cựu Phó Tổng thống Joe Biden cũng đã tới Washington và có buổi phát biểu trước các nghị sỹ, thuyết phục về tính hiệu quả của Obamacare.
"Đối với tôi, đạo luật chăm sóc sức khỏe đó [Obamacare] có nghĩa là rất nhiều người cùng thời với tôi giờ đã có thể yên tâm đi ngủ, chứ không còn trằn trọc nhìn lên trần nhà và tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu vợ mình bị ung thư hay bản thân mình bị đột quỵ,", Biden nói, "đạo luật này là về sự bình yên trong tâm trí."
Trong tuyên bố gửi đi các báo, ông Obama cũng kêu gọi những người Cộng hòa hợp tác với phía Dân chủ để sửa đổi những điểm cần thiết của đạo luật: "Tôi luôn luôn nói rằng chúng ta nên hoàn thiện đạo luật này, cũng giống như cách mà người Mỹ từ hai đảng đã cùng làm để cải thiện an ninh xã hội, y tế,... trong nhiều năm qua."
Ông Obama nhấn mạnh: "Nếu những người Cộng hòa nghiêm túc trong việc giảm chi phí cho ngân sách mà vẫn mở rộng được đối tượng bảo hiểm tới những người cần nó, và nếu họ sẵn sàng hợp tác với những người Dân chủ để cùng tìm ra giải pháp đạt được các mục tiêu, đó là điều mà tất cả chúng ta đều chờ đón. 
Nhưng chúng ta nên bắt đầu từ nền tảng rằng bất kỳ thay đổi nào cũng là để làm cho hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta tốt hơn, chứ không phải tồi đi, đối với những người Mỹ chăm chỉ. Đó nên luôn luôn là mục tiêu của chúng ta."
Các cử tri cũng là đối tượng mà ông Obama không bao giờ quên trong các thông điệp của mình. Trong đoạn cuối cùng của tuyên bố gửi đi, cựu Tổng thống vẫn có những phát ngôn rất truyền cảm hứng.
"Obamacare đã trở thành luật chỉ vì đã có hàng triệu người Mỹ cùng góp sức, tổ chức và quyết định rằng cuộc chiến này không phải chỉ là về chăm sóc sức khỏe – mà đó là về phẩm chất của đất nước chúng ta. 
Đó là cuộc chiến cho thấy liệu một quốc gia giàu có nhất thế giới có thể đảm bảo rằng không một bệnh tật hoặc biến cố nào trong cuộc sống có thể cướp đi tất cả thành quả mà mỗi người dân đã lao động vất vả để có được. Đó là về việc chúng ta có coi nhau như những người hàng xóm, đồng bào – những người quan tâm tới sự thành công của người khác.
Cuộc chiến này cho đến ngày hôm nay vẫn là về những điều đó. Những người Mỹ yêu đất nước họ vẫn có sức mạnh để thay đổi cuộc chiến đó"
Ngày 24/3, khi chắc chắn sẽ không có đủ số phiếu bầu cần thiết để thông qua dự luật bãi bỏ Obamacare, Tổng thống Trump đã quyết định rút lại dự luật đó ngay trước thời điểm Quốc hội tiến hành bỏ phiếu. Cho tới nay ông Obama vẫn im lặng trước thất bại này của Trump.
Trong khi đó, bà Clinton thì đã lên tiếng cho rằng thất bại của Trump là "chiến thắng của hàng triệu người Mỹ." 
-ST-