Nhãn

Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2021

 Bài học xúc động về lòng bao dung.


Bài học xúc động về lòng bao dung  

Amya là người làm công cho gia đình ông bà Shuharto, công việc của cô là giặt giũ và đi chợ nấu nướng hàng ngày. Gia đình ông bà Shuharto rất giàu có, có cả một hồ để nuôi cá và một trang trại nuôi gia súc gia cầm chỉ để làm thực phẩm trong nhà. Amya chăm chỉ và sạch sẽ nên được ông bà Shuharto rất quý mến.

Một ngày, Amya đang làm việc thì em gái tìm đến báo tin mẹ cô trở bệnh mà nhà không còn tiền để mua thuốc và đồ ăn. Vì chưa đến ngày lĩnh lương nên Amya nghĩ mãi không biết làm thế nào. Đúng lúc ấy người chăm sóc đàn gia cầm nhờ Amya trông giúp một lúc vì có việc nhà, Amya bèn nghĩ: cả đàn ngỗng nhiều như thế kia, có lấy đi vài ba con ông bà chủ cũng không phát hiện ra. Túng quẫn làm liều, Amya ôm lấy 3 con ngỗng cho vào bao rồi đem ra chợ bán lấy tiền đưa cho em gái mang về mua thuốc và đồ ăn cho mẹ.

Tối hôm ấy, người chăm sóc đàn gia cầm đếm số ngỗng và phát hiện thiếu 3 con đã báo với ông bà chủ rằng ngỗng mất khi anh ta nhờ Amya trông giúp. Bà Shuharto nghe xong tức giận đùng đùng, đòi đuổi ngay Amya đi. Ông Shuharto xua tay, ôn tồn can ngăn: “Bà đừng làm ầm  lên, tôi đã có cách”. Hôm sau, ông Shuharto cho gọi Amya lên nhà, ông đưa một món tiền rồi nhẹ nhàng bảo: “Ta nghe nói mẹ con lại trở bệnh cũ, nhà con đang túng thiếu, ta cho con nhận trước tiền lương tháng này và cho con thêm một ít để gửi về lo thuốc thang cho mẹ, ta đã gọi người bắt cho con 2 con ngỗng béo để con mang về nấu đồ ăn cho mẹ. Hôm nay con nghỉ về thăm mẹ rồi mai trở lại làm việc”.

Nghe ông chủ nói, Amya nước mắt lưng tròng, mặt cúi gằm thưa: “Thưa ông, ông bà luôn đối xử tốt với con mà con lại làm một việc xấu xa là ăn trộm 3 con ngỗng của nhà mình, con rất xấu hổ và ân hận, con không còn mặt mũi nào để làm việc tiếp, con xin về quê ạ”. Ông Shuharto gật đầu: “Con đã biết lỗi và tự nói ra như vậy là được rồi, ta sẽ không truy cứu nữa nhưng con phải nhớ không bao giờ được tái phạm cho dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Giờ hãy về thăm mẹ rồi mai trở lên làm việc tiếp”.

Amya đi rồi, bà Shuharto mới ở nhà trong bước ra, cười bảo: “Ông xử sự rất có tình có lý, nếu tôi mà làm ầm lên, con bé nó không nhận rồi bỏ đi, mình vừa mang tiếng, vừa mất người làm”. Ông Shuharto gật đầu: “Quan trọng là mình nhìn đúng bản chất con người, hiểu rõ vấn đề và hoàn cảnh để đánh giá sự việc. Không nên dồn ai vào bước đường cùng vì con người ai cũng có lúc khó khăn, sống phải biết bao dung mới là con người chân chính”.

Lan Tử.

 Bài học đáng đời cho những kẻ làm ăn gian dối.

Joseph ngồi ngáp ruồi trông cửa hàng sửa chữa ô tô của mình, mấy ngày nay mưa gió nên ế ẩm, khách hàng ít, chỉ có mấy việc sửa chữa nhỏ vặt, không đáng gì. Đang thở dài ngao ngán thì một chiếc xe tải đỗ xịch trước cửa, Joseph vội ngó ra, một người lái xe trông bụi bặm bước vào.

Joseph chạy ra hỏi han khách hàng cần gì và giới thiệu cửa hàng mình là lớn nhất ở khu phố này, nhiều loại phụ tùng nhất và có nhiều thợ tay nghề cao nhất. Người lái xe gật gù tỏ vẻ rất hài lòng, ông ta nói: “Tôi là đội trưởng phụ trách đội xe vận tải của Nhà máy X, tôi đang đi tìm một cửa hàng có dịch vụ tốt để ký hợp đồng sửa chữa cho đội xe, nhưng tôi muốn thỏa thuận với anh một việc”. Joseph gật đầu và hỏi đó là việc gì. Người lái xe nói tiếp: “Mỗi khi sửa chữa và thay thế phụ tùng, anh kê thêm phụ tùng và nâng giá sửa chữa lên, phần chênh lệch đó khi nhà máy thanh toán, tôi sẽ chia cho anh 50%, anh đồng ý không?”.

Joseph cười rất sung sướng vì một hợp đồng thật béo bở, anh ta gật đầu ngay: “Được chứ, tôi đồng ý, anh cứ làm hợp đồng với cửa hàng tôi, anh sẽ làm những gì anh muốn”. Người lái xe cảm ơn Joseph và hẹn mai sẽ quay lại.

Người lái xe lại dừng xe trước một cửa hàng sửa chữa khác nhỏ hơn cách đó một quãng, ông ta cũng vào gặp chủ cửa hàng và đặt vấn đề như với cửa hàng của Joseph, nhưng không ngờ ông chủ cửa hàng này từ chối. Ông chủ cửa hàng nói: “Anh tìm nhầm chỗ rồi, cửa hàng tôi tuy nhỏ, thu nhập cũng không nhiều, nhưng chúng tôi không kiếm tiền bằng những cách dối trá và vô lương tâm như vậy, mời anh đi tìm chỗ khác”.

Người lái xe nghe xong thì phá lên cười, ông cởi bỏ chiếc mũ vẫn đội sụp trên đầu ra, thể hiện một gương mặt cương nghị, ông nói: “Tôi nghĩ mình đã chọn được đối tác cho nhà máy của mình rồi, tôi chính là Giám đốc của Nhà máy X, tôi thực sự rất hài lòng và yên tâm ký hợp đồng lâu dài giao xe cho cửa hàng của ông sửa chữa”.

Có hai người ngỡ ngàng lúc đó, một là ông chủ cửa hàng sửa chữa xe nhỏ vừa nhận được hợp đồng lớn, và người còn lại chính là Joseph đang đứng núp ngoài cửa lắng nghe câu chuyện, khi thấy người lái xe sang cửa hàng khác.

Làm ăn gian dối và vô đạo đức sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện, và đó không phải là cách làm ăn lương thiện và lâu bền, không bao giờ là cách giúp ta thành công trong cuộc sống.

Lan Tử.

10 loại “trái cấm” đối với người mắc bệnh tiểu đường.

Hoa quả là thành phần thiết yếu của một chế độ dinh dưỡng lành mạnh. Tuy nhiên, người mắc bệnh tiểu đường cần cẩn trọng với những loại quả dưới đây.

Xoài: Cứ 100g xoài lại chứa 14g đường, do đó ăn xoài có thể ảnh hưởng xấu đến cân bằng đường huyết. Ăn xoài thường xuyên có thể gây tăng đường huyết kéo dài.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 2

Hồng xiêm: Hồng xiêm chứa 7g đường trên mỗi 100g quả. Chỉ số đường huyết và hàm lượng đường cao khiến hồng xiêm trở thành “trái cấm” đối với người bệnh tiểu đường.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 3

Nho: Dù giàu chất xơ và các dưỡng chất thiết yếu, nho cũng là một loại trái cây mà người bệnh tiểu đường cần kiêng do chứa hàm lượng đường và carbs cao.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 4

Mơ khô: Người bệnh tiểu đường có thể ăn mơ tươi, nhưng tuyệt đối nên kiêng mơ khô, do mơ khô chứa nhiều đường và calo hơn.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 5

Mận khô: Với chỉ số đường huyết đạt tới 103 và 24% carbs, mận khô là loại trái cây đứng đầu trong danh sách kiêng kị của người bệnh tiểu đường.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 6

Dứa: Người bệnh tiểu đường vẫn có thể ăn dứa, nhưng tuyệt đối không ăn quá nhiều để tránh gây tăng đường huyết đột ngột.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 7

Na: Dù giàu vitamin C, canxi, sắt và chất xơ, na vẫn là loại quả mà người bệnh tiểu đường cần cẩn trọng khi ăn. Chỉ 100g na có thể chứa tới 23g carbs.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 8

Dưa hấu: Ít chất xơ và nhiều calo, dưa hấu có chỉ số đường huyết cao tới 72, đồng thời chứa nhiều đường và carbs. Do đó, người bệnh tiểu đường chỉ nên ăn dưa hấu với lượng rất nhỏ.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 9

Đu đủ: Với chỉ số đường huyết 59, đu đủ chứa hàm lượng đường và carbs rất cao. Người bệnh tiểu đường cần kiểm soát chặt chẽ về lượng khi ăn đu đủ để tránh làm tăng đường huyết đột ngột.

10 loai trai cam doi voi nguoi mac benh tieu duong hinh 10

Nước ép trái cây: Tất cả các loại nước ép trái cây đều nằm trong danh sách cấm đối với người bệnh tiểu đường, vì chúng có thể gây tăng vọt lượng đường trong máu chỉ trong vài phút.

Theo NGỌC DIỆP (VOV)

https://baoangiang.com.vn/10-loai-trai-cam-doi-voi-nguoi-mac-benh-tieu-duong-a265782.html

 Sự khác biệt. 

Một ông béo phì, không có thì giờ thể dục, bèn đi bác sĩ khám xin thuốc giảm cân. Bác sĩ cho lọ thuốc màu Hồng, dặn uống mỗi tối trước khi đi ngủ.  

Uống thuốc đều đặn mỗi đêm, cứ đi ngủ là ông lại mơ thấy lạc vô hoang đảo, trên đảo có bầy tiên nữ không mặc đồ, ông bèn rượt bắt, nhưng chẳng bao giờ bắt được. Cứ rượt bắt lòng vòng trên đảo như vậy suốt đêm đến sáng. Thức dậy hai chân mỏi nhừ, mồ hôi vã ra, thở hổn hển.  

Đêm nào cũng rượt bắt, cũng mỏi nhừ.  Ba tháng sau sút cả chục ký.

Ông bạn thân nghe mách vậy cũng tới ông bác sĩ đó khám, xin thuốc để làm ốm bớt. Bác sĩ cho lọ thuốc màu Xám, dặn uống mỗi tối.  

Uống thuốc đều đặn, đêm nào ông này lại cũng mơ thấy lạc vô hoang đảo, trên đảo có đám thổ dân ăn thịt người. Bị thổ dân rượt, ông chạy trối chết, suýt bị tóm trúng mấy lần, nhưng rồi lại thoát. Cứ chạy trốn quýnh quáng lòng vòng trên đảo suốt đêm đến sáng. Thức dậy hai chân mỏi nhừ, mồ hôi vã ra, thở hổn hển.  

Đêm nào cũng bị rượt chạy trốn muốn chết... Ba tháng sau sút cả chục ký.

Nhưng ông này bực lắm, đi bác sĩ khiếu nại.

- Tại sao bạn tui cũng khám chỗ bác sĩ thì lại có giấc mơ đẹp, còn giấc mơ của tui kinh hãi quá. Chưa kể thỉnh thoảng còn suýt bị thổ dân tóm được nữa chứ, thiệt là bực bội!

Bác sĩ thủng thỉnh đưa giấy tờ ra giải thích:

- Đằng nào anh cũng giảm được cả chục ký lô rồi anh còn muốn gì nữa. Bạn anh khám trả Tiền Mặt, còn anh thì khám Bảo Hiểm so bì làm sao được! 


Bài học cho những kẻ keo kiệt.


Bài học cho những kẻ keo kiệt  

Vợ chồng nhà Wilson nổi tiếng trong khu phố vì sự keo kiệt, bủn xỉn chỉ biết đến nhà mình, mặc dù là gia đình buôn bán lớn, giàu có nhất nhì trong thành phố.


Một buổi sáng nọ, khi ngồi ăn sáng, bà vợ nói với chồng: “Hôm qua, chú em út nhà anh gọi điện thông báo vợ chú ấy bệnh nặng phải đi nằm viện đấy, anh xem chiều có rảnh thì tạt qua thăm cho có nhé, qua loa thôi không chú ấy lại vay tiền đấy. Lại ốm đau đi viện thế này thì coi như khoản tiền nhà mình cho vay tháng trước khéo mất toi luôn, chứ biết đến bao giờ mới trả đây”. Bà vợ vừa nói dứt lời thì thấy tiếng chuông gọi cổng, nhìn qua cửa sổ, thấy chú em út của chồng, bà vợ rít lên qua kẽ răng: “Vừa mới nhắc tới đã đến luôn rồi, chỉ có tới vay tiền thôi chứ chả có lý do gì khác, anh nhớ bảo nhà mình vừa cho vay không còn đồng nào nữa nhé”.

Chú em út nhà ông Wilson vào nhà, ngồi kể tình hình bệnh tật của vợ và ngỏ lời xin vay tiền anh chị để trả viện phí và mua thuốc, vì nhà họ không còn đồng nào. Hai vợ chồng nhà Wilson nhìn nhau rồi bảo: “Anh chị cũng muốn cho cô chú vay lắm, nhưng hôm qua có người em của chị gia đình cũng khó khăn tới vay tiền làm ăn, anh chị cho vay rồi nên giờ chẳng còn tiền, đây còn mấy đồng này, chú cầm tạm về mua thuốc cho cô ấy nhé, thông cảm cho anh chị”.

Vợ Wilson mặt tỏ vẻ đồng cảm thương xót đưa ra tờ 100 đô la nhàu nát, chú em đành phải đứng lên đi về.

Chiều hôm ấy, bạn hàng giàu có của vợ chồng Wilson tới chơi và kể chuyện về một chuyến hàng lớn của ông ta, ông ta ngỏ ý muốn vay một số tiền lớn với lời hứa hẹn chỉ 1 tháng thôi sẽ trả lãi gấp đôi lãi vay thông thường. Bà vợ mắt sáng lên, tính toán một hồi rồi hai vợ chồng bàn nhau mang hết tiền của, vốn liếng làm ăn ra cho bạn hàng vay, chắc mẩm phen này chẳng cần làm ăn gì mà vẫn có nhiều tiền.

Chưa đến một tháng sau, báo chí đưa tin bạn hàng lớn của vợ chồng Wilson bị bắt vì buôn lậu, hai vợ chồng Wilson nghe như sét đánh ngang tai, giờ họ tay trắng.

Trong cuộc sống, tiền bạc rất quan trọng nhưng không phải là tất cả. Những người coi tiền bạc là trên hết, trên cả tình người thì sớm muộn cũng sẽ nhận được những kết cục chẳng tốt đẹp gì.

-ST-

 Câu chuyện tại làng Appomattox. 

Cách đây đúng 150 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng. Sở dĩ gọi là chiến tranh Nam Bắc là vì cuộc chiến diễn ra giữa hai phe: phe miền Bắc (còn gọi là phe liên bang) đứng đầu là Tổng thống Lincoln chủ trương xóa bỏ buôn bán nô lệ người da đen và phe miền Nam chống lại chủ trương này.

Cuộc chiến Nam Bắc của Mỹ thường được nhắc tới qua những trận đánh đẫm máu giữa quân đội của hai phe: quân miền Bắc do tướng Ulysses Simpson Grant chỉ huy và quân miền Nam do tướng Robert Edward Lee cầm đầu. Tuy tướng Lee đã nhiều lần tấn công và gây tổn thất khá nặng cho đội quân của tướng Grant nhưng quân miền Bắc được sự hỗ trợ to lớn từ ngân sách liên bang và chiêu mộ được thêm nhiều quân số từ những người nô lệ da đen vừa được giải phóng nên cuối cùng quân miền Nam của tướng Lee phải chấp nhận thua trận.

Đã có những lời khuyên tướng Lee nên chia nhỏ quân của mình ra và tiến hành đánh du kích nhưng tướng Lee đã nói: nếu cứ tiếp tục chiến tranh gây bao chết chóc thì tội của tôi đáng chết gấp ngàn lần. Ông đã nhắn cho tướng Grant là ông chuẩn bị đầu hàng. Tướng Grant nhắn lại, đề nghị tướng Lee chọn địa điểm bàn thảo việc qui hàng. Và căn nhà của một người buôn bán tên là Wilmer Mc. Lean tại làng Appomattox đã được chọn. Ngày nay ngôi nhà này trở thành di tích lịch sử quốc gia, và được gọi là Appomattox Court House.

Đến ngày hẹn, tướng Lee bận một bộ lễ phục mới tinh và đeo kiếm, còn tướng Grant xuất hiện muộn hơn trong bộ đồ tác chiến thường ngày còn dính bùn đất hành quân. Hai người ngồi trong phòng khách của ông Mc. Lean và hàn huyên thân mật về những kỷ niệm quân ngũ trong cuộc chiến tranh Mexico. Câu chuyện lâu đến nỗi tướng Lee sốt ruột, chủ động đề cập đến “mục đích buổi gặp gỡ của chúng ta ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng”. Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có những nội dung nói về binh lính miền Nam:

👉1. Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.

👉2. Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.

👉3. Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.

Sau khi xem qua những điều tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta.” Tướng Lee cho biết ông sẽ trao trả những tù binh miền Bắc vì ông không có đủ lương thực cho họ. Tướng Grant đáp lại rằng ông sẽ gửi ngay cho binh lính miền Nam 25.000 phần lương thực khô. Ông cũng ra lệnh cho in 28.231 giấy phóng thích cho binh lính miền Nam.

Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng hai bên không còn là kẻ thù, và cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.

Ngày 12 tháng 4 năm 1865, quân đội của tướng Lee tiến vào ngôi làng Appomattox để giao nộp vũ khí. Tướng Joshua L.Chamberlain của miền Bắc được chỉ định tiếp nhận binh sĩ qui hàng. Trước hàng quân miền Bắc nghiêm chỉnh, ông nhìn những binh sĩ miền Nam bại trận đi vào làng với cảm xúc dâng trào. Sau này ông viết lại: “Giây phút đó làm tôi thực sự xúc động. Tôi quyết định đánh dấu sự kiện này bằng một hành động, không gì khác hơn là giơ tay chào kiểu nhà binh. Tôi biết có người sẽ chỉ trích tôi về cử chỉ này. Tôi đã không xin phép và cũng không yêu cầu sự tha thứ về hành động này. Đối diện với chúng tôi là những chiến binh, bại trận nhưng can trường, là biểu tượng cho tinh thần trượng phu, không rã rời, không đau khổ, bất chấp hy sinh và không có gì khuất phục được họ. Giờ đây, họ là những người ốm yếu và đói khát, nhưng họ hiên ngang nhìn thẳng vào chúng tôi, làm sống dậy những ràng buộc thiêng liêng cao cả hơn bao giờ hết. Không có lý do gì để những đấng nam nhi ấy không được hội nhập vào Hợp Chủng Quốc vững vàng của chúng ta.”

Sau đó tất cả hàng ngũ quân miền Bắc thắng trận từ đơn vị này đến đơn vị khác đều nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu nhà binh. Vị tướng dẫn đầu đoàn quân miền Nam đầu cúi xuống trong buồn bã, chợt nhận ra và ngồi thẳng lại trên lưng ngựa, giơ tay chào đáp lễ. Ông ra lệnh cho các đơn vị theo sau tuân theo nghi lễ quân sự khi đi ngang qua đoàn quân miền Bắc. Không có kèn thắng trận, không có tiếng trống, tiếng hô, tiếng reo hò mừng chiến thắng, không một lời nói hay tiếng xì xầm… Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Từ sáng sớm đến chiều tối, những người lính miền Nam đều giơ tay chào khi đi ngang qua hàng quân miền Bắc cũng đang giơ tay chào. Họ giao nộp vũ khí, những lá cờ trận rách tơi tả của miền Nam và trở về quê. Gần 100.000 quân miền Nam đã qui hàng ở làng Appomattox. Vài ngày sau tất cả rời khỏi nơi này, ngôi làng trở lại cuộc sống bình thường.

Hàng năm, có khoảng 110.000 du khách đến thăm ngôi làng này. Các du khách đến đây để tìm nguồn cảm hứng, và câu chuyện các du khách muốn nghe không phải là trận đánh cuối cùng mà là sự hòa hợp của quốc gia và những điều khoản rộng rãi do tướng Grant đưa ra.

Ông Ron Wilson, sử gia của Appomattox Court House nói:  “Tướng Grant và tướng Lee có một tầm nhìn rất xa. Hai ông nhận thức rằng những nỗ lực hai bên cùng dồn vào cho cuộc chiến đã gây ra sự phân hóa khắc nghiệt trong bao năm qua, giờ đây cần phải được dùng để tái thiết quốc gia. Không cần phải có hận thù.”


Tướng Lee và tướng Grant đã đi vào lịch sử như những huyền thoại. Nhưng đằng sau câu chuyện ở làng Appomattox là bàn tay đạo diễn của Tổng thống Abraham Lincoln, lẽ đương nhiên cũng là một nhân vật huyền thoại. Ông thường nói rằng ông mong muốn cuộc chiến kết thúc trong sự khoan dung. Ông Ron Wilson nói rằng Tổng thống Lincoln và tướng Grant đã gặp nhau hai tuần trước đó trên chiến hạm River Queen ở sông James. Họ đã thảo luận rất lâu về hình thức kết thúc chiến tranh và những xáo trộn có thể xảy ra trong thời kỳ hậu chiến. Tổng thống Lincoln đã nói với tướng Grant: “Hãy để họ buông súng một cách thoải mái”.

(Sau chiến tranh, ngày 14/4/1865 tổng thống Lincoln bị ám sát, tướng Lee trở thành Viện trưởng của Đại học Washington, tướng Grant được bầu làm Tổng thống Mỹ hai nhiệm kỳ 1869-1877).

-ST- 

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

 'Cơn bão quái vật' Tauktae khiến 200.000 người sơ tán trong đại dịch

Bão Tauktae đang tấn công Ấn Độ là bão lốc xoáy mạnh thứ 5 từng được ghi nhận trong lịch sử ở Biển Ả Rập.


'Đòn kép khủng khiếp' tấn công Ấn Độ: 'Cơn bão quái vật' Tauktae khiến 200.000 người sơ tán trong đại dịch

Mới đây, tờ Reuters (Anh) thông tin, hơn 200.000 người ở bang Gujarat miền tây Ấn Độ đã phải sơ tán khẩn cấp; đồng thời các nhà chức trách đã đóng cửa các cảng và sân bay lớn khi bão Tauktae - cơn bão mạnh nhất trong hơn 2 thập kỷ - đổ bộ vào bang này vào đêm ngày 17/5 - rạng sáng 18/5. Một trận lốc xoáy năm 1998 đã giết chết ít nhất 4.000 người và gây thiệt hại hàng trăm triệu đô la ở bang Gujarat.

Udaya Regmi, Trưởng đoàn Nam Á, Liên đoàn Chữ thập đỏ Quốc tế cho biết: "Cơn lốc xoáy này là một "đòn kép khủng khiếp" đối với hàng triệu người ở Ấn Độ có gia đình bị thiệt hại do những ca nhiễm Covid-19 kỷ lục và gây tử vong hàng loạt. Nhiều gia đình hầu như không sống nổi".

Ông Regmi cho biết đội Khẩn cấp Chữ thập đỏ Ấn Độ đang làm việc với các nhà chức trách và giúp sơ tán người dân từ các vùng trũng thấp đến các trung tâm cứu trợ xa hơn trong đất liền khi đối mặt với cái mà ông gọi là "cơn bão quái vật".

 

Ảnh trái: Người dân bang Gujarat đang di tản đến nơi an toàn để tránh bão. Ảnh: REUTERS / Amit Dave - Ảnh phải: Mưa lớn và gió mạnh gây thiệt hại tại bang Gujarat. Ảnh: REUTERS / Francis Mascarenhas

Reuters dẫn lời các nhà chức trách Ấn Độ cho biết lốc xoáy Tauktae đã giết chết ít nhất 16 người và để lại dấu vết tàn phá khi nó đi qua các bang ven biển Kerala, Karnataka, Goa và Maharashtra. Cơn bão gia tăng áp lực cho các nhà chức trách khi họ đang vật lộn với cuộc chiến mang tên Covid-19.

Đài NDTV (Ấn Độ) dẫn lời chuyên gia dự báo thời tiết Ấn Độ cho hay, cơn bão này dự kiến ​​sẽ đi vào Rajasthan và sẽ suy yếu vào ngày 20/5.

Điểm chính về Tauktae:

- Sức gió mạnh nhất đạt được: 210 km/giờ.

- Cục Khí tượng Ấn Độ (IMD) xếp hạng: Bão lốc xoáy cực kỳ nghiêm trọng.

- Bão Tauktae tấn công bang miền tây Ấn Độ Gujarat. Là cơn bão mạnh nhất trong hơn 2 thập kỷ tại bang.

- Đồng thời là cơn bão xoáy mạnh thứ 5 từng được ghi nhận trong lịch sử ở Biển Ả Rập.

- Chuyên gia Hội chữ thập đỏ gọi nó là "cơn bão quái vật".

Cơn bão mạnh Tauktae (phát âm là 'tau-tay' trong tiếng Miến Điện, nghĩa là Tắc kè) đã ập vào bờ biển Gujarat vào sáng thứ Ba, gây ra những trận mưa và gió dữ dội ở các bang dọc theo bờ biển phía Tây. Tauktae hiện được phân loại là 'Bão lốc xoáy cực kỳ nghiêm trọng' và là cơn bão xoáy mạnh thứ 5 từng được ghi nhận trong lịch sử ở Biển Ả Rập.

Bão Tauktae có nguồn gốc từ Biển Ả Rập và được Cục Khí tượng Ấn Độ (IMD) quan sát lần đầu tiên vào ngày 13/5 khi nó di chuyển về phía đông, và sau đó lên phía bắc. Đến ngày 15/5, Tauktae bắt đầu mạnh lên nhanh chóng từ 'Bão xoáy nghiêm trọng' thành 'Bão lốc xoáy rất nghiêm trọng', và sau đó là 'Bão lốc xoáy cực kỳ nghiêm trọng'.

Cơn lốc xoáy mang đến sức gió lên tới 210 km/h, thấp hơn một cấp so với loại siêu lốc xoáy (mạnh nhất) của IMD.

IMD phân loại các cơn bão nhiệt đới, xoay theo hướng ngược chiều kim đồng hồ, gồm có các bậc: Áp thấp, Bão xoáy, Bão xoáy nghiêm trọng, Bão xoáy rất nghiêm trọng, Bão xoáy cực kỳ nghiêm trọng và Siêu bão xoáy. Hai cấp cuối cùng có tốc độ gió lần lượt trên 160 km/h và trên 210 km/h.

SỰ BẤT THƯỜNG TRÊN BIỂN Ả RẬP

Theo các chuyên gia khí tượng Ấn Độ, sự hiện diện của bão Tauktae ở Biển Ả Rập vào thời điểm này trong năm là bất thường và đáng lo ngại. Chuyên gia phân tích:

Biển Ả Rập và Vịnh Bengal đều là một phần của Ấn Độ Dương, kéo dài ở phía tây dọc theo bờ biển châu Phi và Madagascar cho đến Bán đảo Ả Rập và Vịnh Oman, xuống đến Bắc Ấn Độ Dương bên dưới Ấn Độ, dọc theo Biển Andaman, và đi đến tận bờ biển Úc.

Tây Ấn Độ Dương thường chứng kiến ​​một số lượng cực kỳ nhỏ các xoáy thuận và bão nhiệt đới. Từ năm 1891 đến năm 2000, 48 xoáy thuận nhiệt đới đã ảnh hưởng đến bờ biển phía Tây, trong đó 24 cơn bão xoáy thuận nghiêm trọng, trong khi khoảng 308 cơn lốc xoáy, bao gồm 103 cơn bão xoáy nghiêm trọng, đã ảnh hưởng đến bờ biển phía đông của đất nước Ấn Độ từ Vịnh Bengal.

Lốc xoáy xảy ra vào các tháng trước gió mùa (từ tháng 5-6) và sau gió mùa (từ tháng 10-12) hàng năm. Trong số các cơn lốc xoáy hình thành ở vùng biển của Vịnh Bengal, hơn 58% tiếp cận bờ biển trong mùa sau gió mùa từ tháng 10 đến tháng 11, trong khi 30% đã đi vào thời kỳ trước gió mùa.

Ở phía bên kia, chỉ có khoảng 25% xoáy thuận hình thành ở Biển Ả Rập, tiếp cận bờ biển trong cả trước và sau gió mùa.

TUY NHIÊN, trong vài thập kỷ qua, số lượng trung bình các cơn bão xuất hiện trên Biển Ả Rập và thời gian trong năm khi chúng xuất hiện đều cho thấy xu hướng thay đổi, bất thường.

Vào năm 2018, trong khi Vịnh Bengal duy trì trung bình 4 cơn lốc xoáy mỗi năm, thì Biển Ả Rập đã tăng lên 3 cơn bão thay vì 1 cơn (gấp 3 lần bình thường). Một năm sau, năm 2019, Biển Ả Rập chứng kiến 5 cơn lốc xoáy.

Nguyên nhân là gì?

Các xu hướng thay đổi phù hợp với nhiệt độ tăng của mặt biển ở Ấn Độ Dương. Một nghiên cứu năm 2014 cho thấy trong khi nhiệt độ của Ấn Độ Dương nói chung tăng 0,7 độ C, thì phía tây Ấn Độ Dương (thường lạnh hơn) đã trải qua sự ấm lên bất ngờ 1,2 độ C vào mùa hè.

Ngoài ra, các cơn lốc xoáy trên Biển Ả Rập cũng đang gia tăng cường độ do lượng khí thải và nhiệt độ tăng. Thông thường, một trận lốc xoáy cực kỳ nghiêm trọng xảy ra 4 đến 5 năm một lần ở đây. Từ năm 1998 đến năm 2013, chỉ có 5 cơn lốc xoáy cực kỳ nghiêm trọng xảy ra ở khu vực này của đại dương.

Tuy nhiên, năm 2014 chứng kiến ​cơn bão xoáy cực kỳ nghiêm trọng Nilofar (mạnh thứ ba ở Biển Ả Rập trong lịch sử, sức gió từ 205 km/h đến 215 km/h) và năm 2015 chứng kiến ​​các cơn bão lốc xoáy Chapal và Megh, tất cả đều xảy ra vào tháng 10 và tháng 11.

Nhiệt độ bề mặt gia tăng của các vùng nước trên Biển Ả Rập được cho là yếu tố hàng đầu làm tăng tần suất và cường độ của các cơn lốc xoáy trên nó. Hiện, các chuyên gia cũng đang kêu gọi giám sát chuyên sâu các vùng nước này để tìm lốc xoáy, giúp người dân Ấn Độ ứng phó kịp thời hơn.

Bài viết sử dụng nguồn: Reuters, The Print.in, NDTV

 Bài học niềm tin từ chàng trai mù thổi sáo.

image.png

Niềm tin vào cuộc sống sẽ cứu vớt linh hồn của một người, giúp họ lạc quan và vui sống, quyết tâm theo đuổi đam mê của mình...


Johannes là một chàng trai đam mê thổi sáo, nhưng vì nhà nghèo nên anh không có tiền để theo học ở trường lớp. Chỉ khi đêm về, Johannes mới tự mày mò học thổi sáo và tiếng sáo của anh ngày một điêu luyện hơn, Johannes mong một ngày có đủ tiền để theo học những người thầy nổi tiếng và trở thành một nghệ sỹ thổi sáo.

Một buổi chiều trên đường về nhà, khi đi qua sông Johannes nhìn thấy một cô gái đang chới với kêu cứu giữa sông, ngay lập tức anh nhảy xuống, bơi ra cứu. Nhưng khi kéo được cô gái vào được một đoạn, thì Johannes bị chuột rút và rồi anh không biết gì nữa. Tỉnh dậy ở bệnh viện, mắt Johannes đau nhức và quanh anh là bóng tối, có một cô gái ở đó chăm sóc anh, cô cho biết cô chính là người được anh cứu hôm bị ngã xuống sông. Cô gái kể rằng, khi Johannes cứu được cô lên gần bờ, thì anh bị chuột rút, bị dòng nước đẩy trôi ra xa, may mà một thuyền đánh cá gần đó nhìn thấy đã cứu họ lên, nhưng anh bị va đầu vào một tảng đá ngầm dưới sông bất tỉnh, khiến cho đôi mắt cũng bị ảnh hưởng, tạm thời không nhìn thấy ánh sáng.

Johannes mất hết hy vọng, khi anh nghe được cuộc nói chuyện của bác sỹ với cô gái rằng, mắt của anh không còn hy vọng cứu chữa, vì bị tổn thương quá nặng. Chiều hôm ấy, quá đau khổ, Johannes lần bước ra bờ sông và anh nhảy xuống để tự kết liễu đời mình, nhưng cô gái đã đi theo và hô người vớt anh lên, đưa về nhà mình chăm sóc.

Tỉnh dậy, bố của cô gái hỏi anh tại sao lại muốn kết liễu cuộc đời mình. Johannes trả lời rằng anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, không người thân thích, nghèo khổ, bần hàn, chỉ làm bạn với cây sáo mong một ngày có đủ tiền để học và trở thành người thổi sáo, nhưng bây giờ bị mù lòa, thành người vô dụng nên không muốn sống nữa. Ông cụ nói với anh rằng, ông có một phương thuốc gia truyền chữa được khỏi mắt cho anh trong vòng 365 ngày, nhưng với điều kiện ngày nào Johannes cũng phải thổi sáo cho ông nghe. Johannes vui mừng đồng ý ngay.

Johannes ngày nào cũng thổi sáo, tiếng sáo của anh réo rắt rất điêu luyện và tình cảm. Và rồi Johannes tham gia một cuộc thi âm nhạc và đoạt giải, anh dành học bổng của Học viện âm nhạc quốc gia, anh cưới cô gái mình đã cứu sống làm vợ và có một gia đình hạnh phúc. Nụ cười lúc nào cũng ở trên môi anh dù anh vĩnh viễn không nhìn thấy ánh sáng.

365 ngày qua đi, Johannes gặp ông cụ nay đã là bố vợ mình và hỏi về phương thuốc. Ông cụ cười lớn và đáp: “Phương thuốc này thật là hiệu nghiệm”, Johannes mới ngạc nhiên hỏi lại thì ông cụ càng cười lớn bảo: “Con không thấy phương thuốc niềm tin hiệu nghiệm hay sao. Giờ con đã có tất cả nhờ niềm tin vào cuộc sống đó thôi”.

Sưu tầm.

 Nước Đức chia tay nhà lãnh đạo tài ba của mình: Thủ tướng Angela Merkel. 

Nước Đức chào tạm biệt Thủ tướng Angela Merkel bằng sáu phút vỗ tay nồng nhiệt.

Người Đức đã bầu bà làm lãnh đạo của mình, và bà đã dẫn dắt hơn 80 triệu người Đức suốt 18 năm trời bằng tài năng, bằng sự tận tụy và lòng chân thành.

Trong suốt mười tám năm bà lãnh đạo đất nước, không ghi nhận một hoạt động nào chống lại bà. Bà không bổ nhiệm bất kỳ người thân nào của mình làm thư ký. Bà không khẳng định rằng mình là người làm nên vinh quang.

Bà không chống lại những người tiền nhiệm hoặc không vừa lòng bà. Bà không nói những điều ngu ngốc. Bà không xuất hiện ở những con phố nhỏ của Berlin để được chụp hình.

Hôm qua, bà Angela Merkel đã rời vị trí lãnh đạo đảng và giao nó cho những người kế nhiệm, và nước Đức cũng như nhân dân Đức đang ở trong tình trạng tốt nhất.

Người Đức có phản ứng chưa từng có trong lịch sử - cả dân tộc bước ra ban công ngôi nhà của mình và tự động vỗ tay tiễn bà liên tục trong 6 phút. Cả nước Đức, muôn người như một, đứng lặng chia tay nhà lãnh đạo của mình, bà không mua bất động sản, xe hơi, du thuyền và máy bay riêng.

Bà rời nhiệm sở của mình sau 18 năm không thay đổi trang phục.

Tại một cuộc họp báo, một nữ nhà báo hỏi Angela Merkel: “Chúng tôi nhận thấy trang phục bà cứ lặp đi lặp lại mãi. Tại sao?".

Bà trả lời: "Tôi là công chức, chứ không phải người mẫu".

Tại một cuộc họp báo khác, bà được hỏi: "Bà có người giúp việc dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, v.v... không?"

Và bà trả lời: “Không, tôi không có người giúp việc và tôi không cần họ. Vợ chồng tôi hằng ngày tự làm lấy việc nhà".

Sau đó, một nhà báo khác hỏi: "Ai giặt quần áo, bà hay chồng bà?"

Trả lời: "Tôi cho quần áo vào máy, còn chồng tôi điều khiển máy, và chúng tôi thường giặt vào ban đêm"

Cuối cùng, bà nói: "Tôi chờ bạn hỏi tôi về những thành công và thất bại trong công việc của chính phủ chúng tôi".

Angela Merkel sống trong một căn hộ bình thường như bao công dân Đức khác. Bà sống trong căn hộ này trước khi được bầu làm Thủ tướng Đức cho đến nay, bà không có biệt thự, người hầu, bể bơi và trang trại.

Bà là Angela Merkel, Thủ tướng Liên bang Đức, một nền kinh tế lớn nhất Châu Âu.

Sưu tầm.

  Bài học về cách sử dụng thời gian hiệu quả.

Bài học về cách sử dụng thời gian hiệu quả

Có một thời gian, Benjamin Franklin (1706-1790) mở một cửa hàng bán sách. Một ngày nọ, khi đang ngồi trong phòng, Franklin nghe thấy tiếng ồn ào ở ngoài cửa hàng.

Hé cửa quan sát, Franklin thấy cuộc đối thoại giữa nhân viên bán sách của mình và một người khách ăn mặc khá sang trọng. Người nhân viên nói giá sách bán đúng theo giá in trên bìa, nhưng người khách nhất quyết muốn mua với giá rẻ hơn. Mặc người bán hàng nhẫn nại giải thích, người khách hết kỳ kèo lại to tiếng, đứng đến hơn nửa giờ đồng hồ. Vừa đóng cửa quay về bàn làm việc, thì người bán hàng vào nói với Franklin rằng, người khách muốn được gặp ông.

Người khách được mời vào phòng Franklin. Vừa nhìn thấy Franklin, ông ta đã nói: “Giá thấp nhất của cuốn sách này là bao nhiêu?”. Franklin trả lời ngay: “1 đô 25 xu”. Người khách ngạc nhiên: “Ông có nhầm không, cuốn sách này bìa in giá có 1 đô?”. Franklin lắc đầu: “Tôi không nhầm, 1 đô là giá của cuốn sách, còn 25 xu là giá trị tăng thêm cho 1 phút đồng hồ thời gian của tôi từ nãy tới giờ”.

Người khách nhảy dựng lên: “Tôi không đùa nhé, cho tôi giá thấp nhất của cuốn sách này đi”. Franklin bình thản nói: “Tôi không đùa, giá cuốn sách này bây giờ thấp nhất là 1 đô 50 xu”. Người khách trợn mắt: “Ý ông là tôi phải trả thêm 25 xu nữa cho 1 phút nữa của ông chứ gì? Tôi trả ông sách, tôi không mua nữa, đừng tưởng chỉ có mỗi ông bán sách nhé”. Nói rồi người khách quay ngoắt ra, nhưng Franklin đã giơ tay ra hiệu đứng lại, ông nói: “Anh không mua sách nhưng đã dùng hết 2 phút quý báu của tôi, anh vẫn phải trả 50 xu cho 2 phút đó”. Người khách mặt đỏ phừng phừng, rút 50 xu ra để lên bàn rồi hằm hằm bước ra.

Người bán hàng chứng kiến sự việc, rất tò mò mới lại gần hỏi Franklin: “Thưa ngài, ngài không sợ vị khách đó sẽ đi rêu rao ngoài kia rằng, chúng ta bắt chẹt tiền của khách, uy tín của ngài sẽ bị ảnh hưởng sao?”. Franklin lắc đầu: “Anh đừng lo, một người mà chỉ chăm chăm giữ chặt đồng tiền, mà không biết quý trọng thời gian như ông ta, thì chỉ là một kẻ dùng sách để mua vui, người như thế sẽ không được xã hội quý trọng, vì thế ý kiến của anh ta cũng chẳng có ai bận tâm đâu.

Ta chỉ muốn dạy cho anh ta một bài học về giá trị của thời gian. Nếu là một người hiểu biết và bản lĩnh, anh ta đã biết sử dụng thời gian của mình vào những việc có ích, để tạo ra những giá trị cần thiết cho xã hội. Hôm nay anh ta vừa mất tiền vừa mất thời gian, hy vọng anh ta nhận ra được bài học cho mình”.

Sưu tầm.