Nhãn

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

 Ân hận muộn màng.


Anh Hai là con trai duy nhất mà 30 tuổi vẫn độc thân nên ba má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì” thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ tính thì coi như… hết cứu.

Chị em tôi lần lượt “bấm còi” vượt mặt, anh Hai vẫn giậm chân tại chỗ, mặc kệ má tôi bồng bế cháu ngoại, nói gần nói xa, rồi hỏi thẳng: “Tới chừng nào con mới chịu cho má bế cháu nội?”. Anh Hai cười hì hì trốn sự thúc giục của má bằng cách xách cưa và búa lên chùa.
Ba má tôi là Phật tử, từ khi còn nhỏ, anh chị em tôi đã được ba má dắt tới chùa lễ Phật và tập làm công quả như quét sân, kết hoa vải, dọn dẹp trong những ngày lễ lớn… Nhà chùa đang chuẩn bị mở lớp học cho các em nhỏ lang thang. Bàn ghế thu gom từ các nơi cần được sửa chữa và anh Hai đảm nhận phần việc này.
Trong số các giáo viên tình nguyện đến dạy các em, có một cô dạy toán là người theo đạo Công giáo. Chuyện bắt đầu từ đây. Anh Hai tôi thường xuyên lên chùa nhưng không chỉ để làm công quả mà còn để đưa đón cô dạy toán.
Ba má tôi cắn răng thở dài, ông bà mong biết mấy được thấy con trai có đôi có cặp, nhưng khi có rồi thì vui không nổi. Con trai đầu có bổn phận cúng kính mà lấy vợ khác đạo thì làm sao?
Anh Hai biết tình yêu của mình gây khó cho ba má, nên chẳng dám nói năng gì, cũng không dám đưa chị về chào gia đình. Tôi hỏi nhỏ: “Anh đã tới chào ba má chị chưa?”. Anh Hai lắc đầu. Tôi hiểu là nhà bên đó cũng chẳng đồng tình.
Hai gia đình biết rõ con mình thương ai, nhưng làm như không biết. Thời đó, chuyện yêu đương mà chưa có tiếng nói của người lớn thì coi như chuyện ngoài đường. Giả vờ như không biết, nhưng ba má tôi âm thầm theo dõi, thấy anh đưa chị đi lễ nhà thờ. Và nhà bên ấy cũng thầm theo dõi, thấy chị theo anh lên chùa lễ Phật ngày rằm. Hai bên cùng thấy, cùng biết và cùng nín lặng chờ đợi.
Chờ đợi gì cũng không rõ, có lẽ, không bên nào muốn là phía đầu tiên thốt lời khiến con mình đau khổ.
Mối tình của anh Hai kéo dài đến năm thứ ba thì má tôi không kiên nhẫn được nữa. Con mình là con trai, lỡ có bề gì thì mang tiếng ác với con gái người ta. Má ra tối hậu thư “hoặc tình, hoặc hiếu”. Anh Hai cúi đầu chọn bên hiếu.
Lựa chọn của anh Hai khiến má mềm lòng, nhưng thật ra, do âm thầm theo dõi, má đã sinh lòng mến thương người con gái hiền ngoan, vừa đẹp vừa nhân hậu, biết đến với trẻ em khốn khó. Được con dâu như vậy thì cũng đáng để má chịu lùi một bước. Má thuyết phục ba cho phép anh Hai ngỏ lời với nhà bên đó, với điều kiện đạo ai nấy giữ.
Ba má chị lắc đầu, với lời phân tích ngọn ngành rành mạch là phải từ chối người con trai nghề nghiệp đàng hoàng, tính tình tử tế, hiền lành thì cũng tiếc lắm, nhưng mai này sinh con ra thì làm sao? Đứa nào theo cha lên chùa, đứa nào theo mẹ đi nhà thờ? Ừ thì cho phép chúng tự chọn đức tin, nhưng khi mới sinh ra chưa biết gì thì cha mẹ là người dìu dắt, lúc đó làm lễ rửa tội thì sao? Đã nhận lễ rồi thì dĩ nhiên là con của Chúa, ông bà nội có chịu không?
Câu trả lời của ba má tôi là không, cháu nội nhất định phải theo đạo nhà mình.
Vậy là anh chị chia tay. Để khỏi gặp gỡ, khỏi xao lòng, chị không đến chùa dạy lớp học tình thương nữa, người thay thế chị là anh Hai. Trước đó, anh chỉ làm những việc công quả cần sức vóc đàn ông, tới lúc ấy, anh nhận luôn việc dạy học. Bọn trẻ thắc mắc: “Sao cô không dạy tụi em nữa hả thày?”, anh Hai trả lời: “Tại các em làm cô buồn”. Bọn nhóc chẳng hiểu câu trả lời này, thường ngày đứa nào cũng có nhiều lần nói chuyện trong lớp, không làm bài tập về nhà, rồi cãi nhau chí chóe… Cô giáo buồn là đúng rồi.
Anh Hai gầy sọm đi. Cả nhà tôi thở dài, bệnh buồn tình chỉ có thầy thuốc thời gian chữa lành mà thôi. Chữa lành thật không, tôi tự hỏi khi thấy anh Hai vẫn đi về một mình, vẫn cười cười nói nói nhưng ánh mắt chẳng còn sáng lên lấp lánh.
Tai nạn xe cộ bất ngờ cướp đi mạng sống của anh Hai.
Đám tang anh, chị lặng lẽ đến vào buổi tối, khi khách viếng đã ra về hết. Chị lặng lẽ chảy nước mắt trước di ảnh của anh. Nén nhang chị thắp cũng như người, lặng lẽ tỏa làn khói mỏng mà làm cay mắt tất cả. Ba tôi lau nước mắt quay mặt đi, còn má tôi ôm lấy chị mà nức nở. Quá muộn màng!
Sư thầy nói tục lệ đốt quần áo cho người chết đem theo là mê tín dị đoan, lãng phí, thay vì vậy, hãy đem làm từ thiện để làm phước. Tôi rủ chị xếp áo quần của anh để đem đi cho. Những ngón tay chị run run vuốt từng nếp vải như đây mới đúng là lần cuối cùng chị được chạm vào anh. Tôi chọn cái áo màu xám tro anh hay mặc, muốn nói chị hãy đem về giữ cho riêng mình, nhưng cái đầu tỉnh táo của tôi lại nghĩ, nỗi nhớ đã đủ làm khổ chị rồi, tốt nhất là để chị quên anh đi.
Tục lệ quê tôi là người vừa nằm xuống sẽ cảm thấy lạnh lẽo nên hằng ngày sẽ đốt củi sưởi ấm ngôi mộ. Sáng sớm, tôi chở má xuống nghĩa trang, ngang qua cổng, ông bảo vệ hỏi thay lời chào: “Con dâu của dì là cô giáo hả?”. Má tôi chảy nước mắt nhìn chị và bọn nhỏ lớp tình thương xúm xít mỗi đứa một khúc củi xếp lên nhau. Rồi những bàn tay nhỏ bé khum khum nối nhau che gió cho chị mồi lửa.
Tôi và má đứng lại ở xa xa nhìn tới, để cho chị được tự do chăm sóc anh. Má tôi vừa khóc vừa nói: “Biết vậy thì hồi đó má đã gật đầu. Chúa và Phật đều dạy người ta thiện tâm mà”.
Không ai biết trước được điều gì, nếu biết trước thì chẳng ai nỡ làm đau người khác. Tôi thường nói vậy để an ủi ba má và cũng là tự nói với mình. Tới tận ngày giỗ lần thứ bảy của anh Hai, sáng sớm mang hoa xuống mộ, tôi vẫn gặp chị bên cạnh đống lửa; lứa học trò ngày đó đã phiêu bạt khắp nơi, chị ngồi một mình...

Sưu tầm.

 Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!


Tôi đọc được những dòng này của một thiếu nữ 15 tuổi trên một tờ báo dành cho tuổi mới lớn. Em viết về mẹ của mình.

“15 tuổi, tôi không còn quá nhỏ để mẹ lúc nào cũng chú ý “chi li” từng việc như: Tôi ăn cơm chưa, tôi… tắm chưa và bạn của tôi là những đứa nào?…

15 tuổi, mẹ vẫn còn đưa đón tôi đi học… Tôi xấu hổ với bạn bè, còn mẹ thì lo sợ xe cộ đông đúc…

Bao nhiêu lần tôi muốn hét lên: Mẹ đừng kỳ vọng gì vào con cả!

Bao nhiêu lần tôi muốn buông xuôi… để mẹ biết rằng tôi đã lớn và có thể quyết định những thứ ngoài “vòng kim cô” của mẹ.

Nếu có một điều ước, tôi chỉ muốn mình được…”tự do”.”

Tôi đọc mà buồn quá! Mẹ mà không được kỳ vọng gì vào con cả thì kỳ vọng vào ai? Ai có thể đỡ đần cho mẹ lúc già nua tuổi tác? Ai có thể lo lắng cho mẹ lúc ốm đau bệnh họan? Ai có thể chia ngọt sẻ bùi với mẹ lúc canh vắng đêm dài, với bao nỗi lo toan, nhọc nhằn không nói nên lời?

Tôi hiểu trong một lúc quá đỗi bực mình nào đó, em đã thốt lên những lời đau xót này với mẹ. Tôi chắc rằng, một ngày kia, khi tuổi đời thêm chồng chất, đọc lại những dòng này em sẽ vô cùng hối hận. Tôi hiểu rằng rồi đây khi đến lượt mình bế trên tay một đứa con đỏ hỏn, rứt ra từ núm ruột của mình thì em sẽ thấm thía nghĩ về mẹ mình ngày xưa, lúc đó nhiều khi mẹ đã không còn nữa! Tôi chắc rằng người mẹ khi đọc những dòng này của em sẽ không hề khóc, sẽ chỉ trìu mến nhìn đứa con thân yêu từ núm ruột mình rứt ra kia đang hờn dỗi và càng thương nó hơn. Khi nhìn con đã ngủ ngon lành sau cơn phiền muộn, mẹ sẽ kéo tấm chăn mỏng đắp thêm cho con, vuốt lại tóc con cho ngay ngắn, len lén hôn lên trán con thật nhẹ, rồi rón rén bước đi….

Nhớ lại những ngày xưa , mẹ có thể mỉm cười.. Những lúc bú mớm con cũng đã từng cắn mẹ đau điếng! Những lúc bệnh hoạn con cũng làm mẹ thức thâu đêm. Con ho mà mẹ ran lồng ngực. Con ỉa chảy mà mẹ đau thắt ruột gan. Mẹ không ngại ngần hôi hám, vấy bẩn để chăm sóc con. Có lúc ngửi mùi phân của con, có lúc ngửi mùi nước tiểu của con để theo dõi bệnh trạng báo cho bác sĩ. Sữa mẹ là những tế bào thân xác mẹ vỡ ra mà thành. Mẹ xanh xao đi để con được hồng hào. Mẹ lùn thấp xuống để con đựơc cao lớn lên. Mẹ loãng xương để con được cứng cáp. Mẹ nhăn nheo để con đầy đặn. Mẹ xấu xí từng ngày để con ngày càng rạng rỡ xinh tươi. Nhìn con lớn lên mẹ nhìn thấy mẹ ngày xưa. Con nói bi bô, con đi lững thững từng bước một… ngày nào! Mẹ hãnh diện nhìn con như dòng sông hãnh diện nhìn dòng nước chảy. Mẹ không kỳ vọng vào con thì kỳ vọng vào ai?

Nhạc sĩ Trần Long Ẩn có môt bài hát rất dễ thương. Mỗi Tết đến, khi con “mừng tuổi mẹ” thì càng thấm thía “ngày con xa mẹ càng gần”! Không kỳ vọng vào con thì kỳ vọng vào ai?.
Rồi một ngày nào đó, chắc chắn con sẽ được “tự do”…, con sẽ thoát khỏi “vòng kim cô” của mẹ, không cần phải có một điều ước!

Sẽ không còn ai nữa chú ý “chi li” đến từng việc của con, ăn cơm chưa , tắm chưa, và bạn con là những đứa nào?…

Cho nên, tôi nghĩ ngay bây giờ em đã có thể ôm lấy mẹ và nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, mẹ cứ kỳ vọng vào con đi! Nhưng đừng tạo sức ép, đừng làm con quá đỗi lo âu. Con đã lớn rồi! Con sẽ không phụ lòng mẹ đâu! Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!
Đỗ Hồng Ngọc

 Bài học hay về cách cư xử.

Cagahan và Frank là hai nhà văn trẻ, được mời tới dự một buổi dạ tiệc đón chào năm mới, do ngài bá tước tổ chức tại biệt thự của mình. Ngài bá tước xuất hiện khai tiệc, mọi người đều nâng cốc chúc mừng năm mới và chúc mừng bá tước vừa khỏi bệnh. Ngài bá tước rất hài hước kể chuyện cho mọi người nghe: “Cuối năm tôi dự định làm một chuyến vượt Đại Tây Dương trên chiếc thuyền buồm mới, ai ngờ đâu chưa kịp đi thì bị cơn bạo bệnh quật ngã, thế là thay vì lênh đênh ngao du trên biển, tôi bơi trên giường bệnh. Napoleon Bonaparte nói quả không sai: Người tính không bằng trời tính”. Tất cả khách khứa dự tiệc đều cười ồ lên.

Cagahan bỗng lên tiếng: “Thưa ngài, ngài nói sai rồi, câu nói ấy không phải của Napoleon Bonaparte mà là của William Shakespeare”. Tiếng xì xào vang lên, ngài bá tước đỏ mặt nói lớn: “Ai bảo cậu câu nói đó của Shakespeare, thật vớ vẩn”. Cagahan quay sang Frank bảo: “Frank, cậu nghiên cứu về Shakespeare bao năm qua, cậu biết rõ câu nói này là của ông ấy, cậu hãy nói cho ngài bá tước biết đi”.

Tất cả khách khứa đều hướng mắt về phía Frank, Frank mỉm cười lắc đầu với Cagahan và nhìn ngài bá tước dõng dạc nói: “Cậu nhầm rồi, câu này chính là của Napoleon Bonaparte”. Ngài bá tước cười lớn tỏ vẻ hài lòng, cả đám khách khứa cũng cười theo và họ nhanh chóng hòa nhập lại bữa tiệc, bỏ mặc Cagahan trố mắt nhìn Frank.

Lúc ra về, Cagahan vẫn ấm ức, giữ tay bạn mình lại và hỏi: “Frank, anh biết rõ câu nói đó là của Shakespeare cơ mà?”. Frank cười đáp: “Đúng, dĩ nhiên là tôi biết. Câu nói này ở màn thứ 2, cảnh thứ 5 trong Hamlet”. “Trời, vậy tại sao anh lại ủng hộ cho sự nhầm lẫn của ngài bá tước?” - Cagahan kêu lên.

Frank từ tốn đáp: “Anh nghĩ bữa tiệc tối nay sẽ thành ra thế nào nếu chúng ta khiến ngài bá tước bị bẽ mặt trước toàn thể quan khách? Chúng ta chỉ là những người khách, sao có thể để chủ nhà bị bẽ mặt, làm mất đi không khí vui vẻ của mọi người? Không hề có sự nhầm lẫn ở đây, mà chỉ là một câu trả lời hợp lý cho hoàn cảnh bấy giờ”.

Cagahan đã nhận ra sự cư xử không hợp lý của mình: “Cậu nói đúng, cách cư xử hợp lý đem lại hiệu quả cao. Tránh cho mọi việc thêm tệ hại, tôi cần phải học hỏi thêm về cách cư xử của mình”. Frank gật đầu: “Hãy nhớ: nghiêm với chính mình và độ lượng với người khác luôn là chìa khóa quan trọng của xử thế”.

Sưu tầm.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2021

50 mẹo giúp tạo thói quen sử dụng ít nhựa hơn

Hiện nay trên thế giới cứ mỗi phút có 1 triệu chai nhựa được bán ra, mỗi năm 5.000 tỷ túi nilon được tiêu thụ.

Tại sao chúng ta cần cố gắng sử dụng ít nhựa hơn?

  • Vào năm 2050, sẽ có nhiều nhựa hơn cá trong đại dương (theo trọng lượng)
  • Cứ mỗi phút lại có một xe tải chở nhựa được đổ ra biển
  • Nhựa được tìm thấy ở độ sâu 11km, nghĩa là nó làm ô nhiễm hầu hết các nơi xa xôi trên Trái đất
  • Hơn 1 triệu sinh vật biển (động vật có vú, cá, cá mập, rùa và chim) chết mỗi năm do các mảnh nhựa
  • Tám triệu tấn nhựa được thải ra đại dương hàng năm, trong đó 236.000 tấn là vi nhựa - những mảnh nhỏ mà con người nuốt phải khi ăn hải sản
  • Nhựa khiến các chất hóa học độc hại, chất gây rối loạn nội tiết (bắt chước hormone estrogen) và chất gây ung thư vào môi trường và chuỗi thức ăn

Chúng ta có thể sử dụng ít nhựa hơn bắt đầu từ những điều nhỏ. Chọn một số mẹo từ danh sách dưới đây để xây dựng lối sống không phụ thuộc vào đồ nhựa.

  • Từ chối sử dụng ống hút tại nhà hàng và trên đường đi. Thay vào đó, hãy sử dụng ống hút bằng thép không gỉ hoặc thủy tinh có thể tái sử dụng.
  • Mua hạt bỏng ngô từ các thùng số lượng lớn (sử dụng lọ thủy tinh) và rang chúng trong lò nướng kiểu Hà Lan thay vì sử dụng túi.
  • Sử dụng thùng ủ rác để đựng thức ăn thừa nhằm giảm thiểu việc sử dụng túi rác.
  • Đầu tư túi đựng bánh sandwich có thể tái sử dụng.
  • Một tỷ chiếc bàn chải đánh răng bằng nhựa được vứt bỏ hàng năm. Sử dụng bàn chải đánh răng bằng tre, vừa bền vừa có thể phân hủy sinh học.
  • Cắt giảm lượng bao bì dư thừa bằng cách mua số lượng lớn ngũ cốc, các loại hạt, các loại đậu, nguyên liệu làm bánh, ngũ cốc, v.v.
  • Chọn sản phẩm không có bao bì hoặc có bao gói dễ phân hủy sinh học như lá chuối.
  • Sử dụng túi đựng sản phẩm có thể tái sử dụng làm bằng vật liệu phân hủy sinh học như bông, cây gai dầu, đay hoặc tre.
  • Túi nhựa chiếm 18% ô nhiễm nhựa. Hãy cùng chung tay hỗ trợ địa phương và toàn quốc để cấm túi ni lông.
  • Mang túi nhựa đến địa điểm tái chế.
  • Đổi màng bọc nhựa lấy màng bọc có thể tái sử dụng làm từ sáp ong hoặc bông. Bạn cũng có thể để dành thức ăn trong hộp đựng bằng thủy tinh.
  • Ứng dụng DoneGood có thể giúp bạn tìm thấy các doanh nghiệp cam kết phát triển bền vững, bảo vệ môi trường.
  • Hộp đựng cà phê sử dụng một lần mất từ 150 đến 500 năm để phân hủy. Vì vậy hãy sử dụng những hộp có thể tái sử dụng để đựng cà phê.
  • Từ chối lấy biên nhận bất cứ khi nào có thể. Một số có phủ một lớp nhựa mỏng.
  • Thưởng thức kem cây, thay vì ăn trong cốc nhựa.
  • Mua đồ nhựa đã qua sử dụng và đồ điện tử cũ đã được tân trang.
  • Khi yêu cầu giao hàng, hãy nói với nhà hàng rằng bạn không cần dao kéo bằng nhựa.
  • Khi đặt bánh pizza, hãy yêu cầu họ không đặt vào chiếc bàn nhựa nhỏ, còn gọi là "pizza saver".
  • Sử dụng túi mua sắm có thể tái sử dụng. Dán những lời nhắc nhở xung quanh nhà và xe của bạn để bạn không quên mang theo chúng!
  • Dùng giấm (từ hộp thủy tinh) và nước để lau.
  • Sử dụng baking soda có trong hộp giấy để cọ rửa.
  • Nếu bạn sử dụng miếng lau nhà dùng một lần, hãy thay bằng miếng lau nhà làm từ vải để tái sử dụng.
  • Cố gắng tránh bất kỳ sản phẩm chăm sóc cá nhân nào khi thành phần có liệt kê "polyethylene".
  • Chai và nắp chai tạo ra 15,5% ô nhiễm nhựa. Hãy sử dụng bình nước bằng thép không gỉ, thủy tinh hoặc tre.
  • Chuyển sang kẹo cao su không có nhựa. Hầu hết các loại kẹo cao su đều bị nhão vì chúng được làm từ nhựa, cao su và sáp.
  • Mang hộp đựng thức ăn tái sử dụng đến các nhà hàng để lấy thức ăn thừa.
  • Sử dụng ứng dụng CORKwatch để xác định xem rượu sử dụng nút chai bằng nhựa hay tự nhiên.
  • Làm tình nguyện viên tại các sự kiện dọn dẹp thiên nhiên ở địa phương.
  • Giấy gói và hộp đựng thực phẩm chiếm 31,14% ô nhiễm nhựa theo đơn vị tính. Hãy cố gắng một ngày mà không mua bất cứ thứ gì có bao bì nhựa. Sau đó, thử một tuần rồi một tháng. Thói quen tốt này sẽ dần dần hình thành.
  • Mang theo cốc của riêng bạn đến các quán cà phê. Nhiều nơi thậm chí sẽ giảm giá cho bạn!
    Sử dụng tăm bông với que giấy thay vì nhựa.
  • Khi bạn phải mua nhựa, hãy chọn chai nhựa trong suốt (đựng mỹ phẩm, thực phẩm, đồ chơi, v.v.), có nhiều khả năng được tái chế hơn.
  • Không thả bóng bay hoặc hoa nhựa vào không khí. Cố gắng không mua hoặc sử dụng bóng bay. Hoa giả làm từ lá khô là một lựa chọn tốt hơn!
  • Dép xỏ ngón bằng nhựa dường như rất khó phân hủy: Hãy chọn giày dép cao su, nút chai, đay hoặc nhựa tái chế.
  • Hãy thử các loại dầu gội và xà phòng dạng thanh không có bao bì.
  • Mua bánh mì từ các tiệm bánh gói bằng giấy.
  • Cột chặt túi rác của bạn để ngăn nhựa bay ra ngoài khi được xe chở rác vận chuyển.
  • Cắt giảm thư rác (thường chứa đầy nhựa).
  • Mua quần áo làm từ chất liệu tổng hợp như polyester, acrylic, Lycra, spandex hoặc nylon để sử dụng khi có thể. Bông, vải lanh và sợi gai dầu là những lựa chọn tốt hơn.
  • Hàng năm, có tới 20 tỷ miếng đệm lót, băng vệ sinh và dụng cụ bôi trơn được đổ vào các bãi rác ở Bắc Mỹ. Thay vào đó, hãy thử dùng cốc nguyệt san.
  • Khi mua sắm tại chợ nông sản địa phương hãy mang theo túi và hộp đựng riêng của bạn. Như vậy thì họ sẽ sử dụng ít gói nhựa hơn.
  • Tránh mua CD và DVDS. Hãy xem trực tiếp hoặc mua đã qua sử dụng.
  • Crayoki tái chế tất cả các tấm lót. Thiết lập chương trình ColorCycle thông qua một trường học địa phương.
  • Staples tái chế đồ điện tử, mực in và pin. Ở Canada, Staples cũng đã hợp tác với TerraCycle để tái chế dụng cụ viết.
  • Sử dụng dao cạo với các lưỡi có thể thay thế thay vì dùng một lần.
  • Sử dụng tinh bột để đóng gói đậu thay vì xốp.
  • Tránh mua các sản phẩm bọc bởi miếng nhựa 6 lỗ vì chúng gây hại cho sinh vật biển. Hỗ trợ và phát triển các giải pháp thay thế.
  • Tàn thuốc lá (làm từ cellulose axetat, một loại nhựa) là nguồn ô nhiễm nhựa sử dụng một lần lớn nhất. Hãy từ bỏ thói quen xấu này!
  • Các loại nhựa độc hại nhất là # 3 (PVC), # 6 (polystyrene) và # 7 (khác, bao gồm cả BPA). Tránh xa chúng.

Trước khi mua hoặc sử dụng nhựa, hãy tưởng tượng nó sẽ tồn tại mãi mãi trong một bãi rác hoặc đại dương. Dành một chút thời gian để suy nghĩ về hậu quả sẽ giúp bạn tìm ra một giải pháp không dùng đồ nhựa.







-ST-

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

 Những điều lạ lùng ở Hàn Quốc.

Nhắc đến Hàn Quốc người ta nghĩ tới một quốc gia hiện đại, đắt đỏ, nhưng tại đây có nhiều điều bất ngờ. 

Giá đồ ăn và taxi rất rẻ: Du khách ngạc nhiên khi thấy giá đồ ăn và taxi ở Hàn Quốc rất rẻ. Chỉ với 5.000 won (khoảng 5 USD), bạn sẽ mua được một đĩa gà gaiba khổng lồ và nhiều món phụ. Bạn có thể đi bất cứ đâu ở thành phố Jeju chỉ với 5 USD và đi quanh đảo với giá 10 USD.

Món gì cũng có kim chi ăn kèm: Hầu hết các nhà hàng đều phục vụ kim chi miễn phí. Ở Hàn Quốc có nhiều loại kim chi được làm từ nguyên liệu đa dạng và dễ ăn. Vị chua cay của kim chi rất hợp ăn kèm với hầu hết mọi món ăn xứ kim chi.

Wi-Fi miễn phí có ở khắp nơi: Nếu bạn tới các thành phố lớn của Hàn Quốc, bạn sẽ chẳng cần tốn tiền cho 3G. Hầu như chỗ nào cũng có Wi-Fi miễn phí. Các nhà hàng, siêu thị, thậm chí cả taxi cũng có Wi-Fi.

Bạn có thể uống rượu ở bất cứ đâu: Ở quán, cửa hàng, trên tàu, trên xe bus, thậm chí là giữa phố... việc uống rượu nơi công cộng được coi là hợp pháp ở Hàn Quốc. Du khách có thể thường xuyên bắt gặp cảnh những người dân ngủ gục ở vệ đường hay trên tàu sau một đêm nhậu. Thậm chí rượu còn được bán trong các máy bán hàng tự động.

Hàng loạt tòa nhà giống hệt nhau: Ở Busan, du khách có thể thấy nhiều tòa cao ốc giống hệt nhau trên đường chân trời.

Luật kiểm duyệt website: Dù là một nước hiện đại, chính phủ Hàn Quốc vẫn thực hiện việc kiểm duyệt website và chặn một số trang.

Nhóm máu quyết định tính cách: Ý tưởng này xuất phát từ Nhật, sau đó lan tới Đài Loan rồi Hàn Quốc. Tại Hàn Quốc, điều này rất phổ biến, tương tự như cung hoàng đạo ở các nước phương Tây. Hầu như ai cũng biết nhóm máu của mình, họ rất tin vào việc phân loại tính cách theo nhóm máu. Loạt truyện tranh hài hước về các nhóm máu của Hàn Quốc đã trở nên nổi tiếng ở nhiều quốc gia khác.

Người Hàn sợ số 4: Bạn sẽ hiếm thấy số 4 ở Hàn Quốc vì đây là con số có phát âm gần giống từ “chết”. Vì thế, các tòa nhà ở Hàn thường không có tầng 4 hoặc thay vào đó là tầng 3A.

Người đi bộ tuyệt đối tuân thủ luật giao thông: Khách bộ hành sẽ không sang đường nếu không có chưa có đèn báo. Dù đường có vắng tới mức nào, họ vẫn kiên nhẫn đợi đèn tín hiệu.

Các quán rượu và hộp đêm mở cửa tới sáng: Nếu bạn thích tiệc tùng thâu đêm, nên tới Hàn Quốc. Ở đây không có luật bắt quán rượu và hộp đêm đóng cửa hay không được bán rượu sau một giờ nhất định. Nhiều nơi mở cửa tới sáng.

Người Hàn Quốc không dùng mực đỏ: Tương tự như số 4, người Hàn Quốc coi mực đỏ tượng trưng cho cái chết. Nếu bạn viết tên ai đó bằng mực đỏ thì có nghĩa là bạn mong người ta chết sớm hoặc, nghĩ là họ sắp chết.

Phẫu thuật thẩm mỹ là chuyện thường và được xã hội chấp nhận: Dù hiện nay việc phẫu thuật thẩm mỹ đã phổ biến hơn, mọi người vẫn không thích công khai. Ở Hàn Quốc, ngược lại, chuyện “dao kéo” được chấp nhận như một phần cuộc sống. Sau khi phẫu thuật, nhiều người được các đồng nghiệp, gia đình và bạn bè khen ngợi, chúc mừng. Hàn Quốc hiện là một trong những địa điểm phẫu thuật thẩm mỹ uy tín và nổi tiếng nhất thế giới.

Người dân rất yêu thích các chiến dịch vận động tranh cử: Trên những đường phố nhộn nhịp của Jeju và Busan, bạn có thể bắt gặp những nhóm người vận động tranh cử cầm biển và phát tờ rơi. Các xe gắn loa phát thông điệp tranh cử qua lại trên phố. Thậm chí các ứng viên còn tới tận quán ăn, trò chuyện với các du khách bằng tiếng Anh.

Nỗi ám ảnh với quạt máy: Nhiều người Hàn Quốc tin rằng bật quạt lúc ngủ có thể khiến bạn tử vong. Họ cho rằng quạt sẽ hút hết oxy trong không khí, khiến nạn nhân ngạt thở và chết trong lúc ngủ.

Hoàng Linh

 Quên những cái nên quên.

 Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại.

Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.

Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe...

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói:

 

“Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.

Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.

Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.

 

 Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.

Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.

 

 Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình.

 

Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

Rất nhiều người thích câu thơ : 

 “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.

Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.

 

Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.

  

 Giang Nhất Yến

 Tại sao nước đá có viên trắng đục, viên lại trong veo?

Khi sử dụng những viên đá lấy từ tủ lạnh, bạn sẽ thấy chúng có màu trắng đục. Nhưng khi dùng những viên đá ở các cửa hàng, chúng lại có trong veo như gương. Tại sao lại có sự khác biệt này?

Nguyên nhân đầu tiên là chất lượng của nước được dùng để đông đá.

Có một sự thật là nước mà chúng ta uống có chứa một số tạp chất mà không thể quan sát bằng mắt thường. Các tạp chất này phần lớn không có hại mà còn có lợi cho sức khỏe của chúng ta. Chính chúng mang lại hương vị đặc trưng cho nước.

Viên đá ở nhà chúng ta thường có màu trắng đục  

Vôi, canxi, florua, nitrat, magiê và một số chất hữu cơ khác mà không thể loại bỏ bằng các phương pháp lọc thông thường là các tạp chất phổ biến nhất được tìm thấy trong nước máy. Vì vậy, khi nước đóng băng, các tạp chất được phân bố đều trong nước có xu hướng tập trung lại ở phần giữa tạo ra màu trắng đục của viên đá.


Các khối nước đá thường đục khi được làm lạnh nhanh

Nguyên nhân thứ hai là nhiệt độ và phương pháp làm lạnh. Ngay cả khi bạn sử dụng nước sạch đóng chai hay nước đun sôi để nguội làm đá thì những viên đá nước đá đó vẫn có màu trắng đục chứ không trong veo.

Khi bạn để nước trong tủ đông lạnh, nó sẽ giảm nhiệt độ đi nhanh chóng. Lúc này, các bong bóng khí nhỏ hình thành từ không khí hòa tan trong nước bị mắc kẹt trong cấu trúc tinh thể sẽ được đẩy về phía trung tâm của khối lập phương khi nước đóng băng xung quanh chúng gây ra màu trắng đục.

Các nhà sản xuất đá chuyên nghiệp sử dụng phương pháp đóng băng từng lớp để đảm bảo rằng khối đá có độ trong cao


Các nhà sản xuất đá chuyên nghiệp sử dụng phương pháp đóng băng từng lớp để đảm bảo rằng khối đá có độ trong cao. Phương pháp này đóng băng nước ở chế độ rất chậm giúp ngăn không cho bong bóng hình thành trong viên đá đồng thời chúng có thời gian để thoát ra khỏi khối nước khiến cho những viên đá được tạo ra trong như gương...

-ST-


 Hãy biết lắng nghe để chia sẻ và giúp đỡ.


Hãy biết lắng nghe để chia sẻ và giúp đỡ  

Một người hành khất già nua lê bước vào một cửa hàng bánh mỳ xin người chủ cửa hàng một miếng bánh vì đói quá. Ông chủ cửa hàng bánh đứng chống nạnh cười ha hả nói: “Ồ ông ở đâu đến mà giỏi quá vậy, ông đến đúng chỗ rồi đấy. Bánh ở cửa hàng của ta ngon nhất vùng này vì công thức làm bánh được lưu truyền từ thời cụ tổ nhà ta. Ông mà ăn một lần rồi sẽ không bao giờ quên được đâu”.

Người hành khất cố gắng nở nụ cười: “Vâng ạ, tôi thật có phước, xin ông cho tôi một miếng với, đã 2 ngày nay tôi chưa có gì vào bụng, tôi đói quá rồi, xin ông làm phước...”.

Không chú ý tới dáng vẻ khổ sở cùng lời van xin của người hành khất già, ông chủ cửa hàng bánh ngắt lời: “Ông thấy không, mùi bánh rất thơm nhé, hình dáng bánh cũng đẹp, không khác gì một tuyệt tác. Ông biết không, nướng được những chiếc bánh này là cả một kỳ công, phải khéo léo như một nghệ sỹ từ khâu nhào bột. Người làm ra được những chiếc bánh này phải là người thực sự có tâm huyết và yêu nghề đấy…”.

“Vâng… xin ông… làm phước… tôi đói quá rồi…”, người hành khất thều thào. “Nghe ta nói cái đã, ta sẽ cho ông bánh mỳ, cả thị trấn này, có rất nhiều cửa hàng bánh nhưng ai cũng biết ta trung thực và đạo đức nhất. Ông đừng bao giờ tin mấy cửa hàng kia, họ toàn dùng bột mỳ loại hai, gia vị và mứt cũng toàn hàng thứ phẩm, bánh thì méo mó, vẹo vọ. Thế mà cũng mở cửa hàng bánh được, thật là vô đạo đức…”, người chủ tiệm bánh ôn tồn nói.

“Xin ông cho một miếng bánh để qua cơn đói…”, người hành khất thở đứt quãng. “Nhưng điều ta sắp kể với ông mới là quan trọng nhất”, ông chủ cửa hàng bánh vung tay nói tiếp.

Bất chợt, có cậu bé từ cửa hàng bánh bên kia đường chạy sang đưa cho người hành khất một chiếc bánh mỳ, người hành khất cảm ơn cậu bé rối rít rồi quay lưng bỏ đi. Ông chủ cửa hàng bánh chạy ra bảo: “Này ông không muốn ăn bánh mỳ ngon nhất vùng sao, cái bánh mỳ ấy ăn không ra gì đâu”. Người hành khất quay lại nói: “Có thể chiếc bánh mỳ này không được làm bằng bột mỳ tốt, không đẹp và nướng quá lửa nhưng nó chứa tình thương con người và nó cứu tôi qua cơn đói, còn bánh mỳ của ông chỉ làm đầy tai thôi”.
Câu chuyện cho chúng ta một bài học trong cuộc sống rằng: đôi khi kết quả không tốt đẹp như mong muốn, không phải vì ta không có khả năng, mà bởi vì chúng ta chọn sai cách thực hiện. Nếu bạn là người chủ gia đình hay người quản lý, hãy biết cách lắng nghe những người trong nhà hay nhân viên của mình, để có thể hỗ trợ họ một cách tốt nhất, vì mỗi người có một nhu cầu và cách nhìn nhận khác nhau, chứ đừng chỉ nghĩ, làm và áp đặt cho họ theo những suy nghĩ và mong muốn cá nhân của mình.
-ST-

 Chúc mừng năm mới.

image.png

Chúng ta cám ơn nhau vì đã luôn tin tưởng, dù biết rằng mình không đáng được như thế. 

Chúng ta cám ơn nhau vì đã làm và nghĩ ra những điều tốt đẹp cho nhau. 

Chúng ta cám ơn nhau vì đã trao tặng cho nhau nụ cười và lời động viên khích lệ. 

Chúng ta cám ơn nhau vì đã quan tâm, lắng nghe và thấu hiểu những suy nghĩ của nhau. 

Chúng ta cám ơn nhau vì những biến cố đã xảy ra cho nhau và cho thế giới để biết giới hạn về con người. 

Chúng ta cám ơn nhau vì những vấp ngã được chỗi dậy và những giọt nước mắt sâu kín trong lòng để chúng ta cứng cáp hơn và trưởng thành hơn. 

Chúng ta cám ơn nhau vì những dối gian, lọc lừa, nhỏ nhen, ích kỷ của người khác để giúp nhau tập sống bao dung và tha thứ hơn. 

Chúng ta cám ơn nhau vì đã cho nhau những lúc được bình an, vui khoẻ trong một năm qua. 

Chúng ta cám ơn nhau vì đã là bạn tốt để đi vào cuộc đời này mà nâng đỡ, ủi an và làm nên những giây phút hạnh phúc cho cuộc đời này. 

Chúng ta cám ơn nhau vì những điều không như ý muốn nhưng đã vượt qua mọi thử thách ấy. 

Chúng ta cám ơn nhau vì nhờ có cha mẹ và anh chị em để ta trở về nguồn cội và được sống trong yêu thương và hạnh phúc với gia đình. 

Sau hết chúng ta cùng cảm tạ Thiên Chúa, Đấng đã yêu thương và dìu dắt lúc vui cũng như khi buồn và lúc thành công cũng như khi thất bại, vì Chúa là gia nghiệp của cuộc đời chúng ta. 

Một năm cũ đã qua với cái được cái mất, giờ đây không còn quan trọng nữa! Nhưng là điểm dừng và bắt đầu bước đi trong năm 2021 này. 

Chúng ta cám ơn Tạo Hoá vì đã cho thêm một năm mới để yêu thương, được yêu thương và làm được những điều tốt đẹp với công việc của mình!

-ST-