Vẫn thích như ngày nào, những đóa tầm xuân dễ thương...
HIền hòa thơm ngát, khoe sắc trong nắng sớm...
Nghe bài hát Đánh thức Tầm Xuân lại nhớ đến,
Một thời xưa cũ dấu yêu...
Bỗng muốn thả hồn theo gió!
Ngân nga lời kinh nguyện trong chiều.
Cảm tạ ngợi khen và cứ sống mến yêu...
Vì sao bạn không thể nhẫn nhịn với người thân của mình? Đây là 3 cách ức chế cơn nóng giận
Rất nhiều người thường hay nổi nóng với người thân. Khi sự việc qua đi cảm thấy rất khổ tâm nhưng sau đó vẫn lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn ấy. Nguyên do vì sao?
Có lẽ, chính sự bao dung của người thân khiến chúng ta trở nên tùy tiện. Giả sử chúng ta nổi nóng với người ngoài, ví như sếp, đồng nghiệp hay bè bạn, rất có thể điều đó sẽ hủy hoại mối quan hệ đôi bên.
Còn cha mẹ, anh em thân thích thì không thể vì vài lời nói nóng giận mà từ bỏ chúng ta, biết vậy nên nhiều người chẳng còn kiêng dè gì, gặp chuyện là nổi nóng, không thể nhẫn nại.
Chúng ta biết rằng, dẫu mình nói năng không đủ lễ phép, người thân cũng sẽ không so đo, không để bụng hay trách móc. Dẫu trút giận lên họ, chúng ta vẫn có thể có được sự khoan dung, thấu hiểu, nhẫn nại và vị tha. Do vậy, khi trò chuyện chúng ta thường vô tình hay cố ý nói năng tùy tiện.
Khi chịu oan ức bên ngoài, chúng ta thường về nhà trút bực dọc cho hả giận. Trong một môi trường có cảm giác an toàn như vậy, ta rất dễ quên đi cách nói năng cẩn thận, thậm chí còn dùng những lời châm biếm, bẻ cong, khoa trương, hạ thấp người thân.
Ngoài ra, chúng ta thực sự cũng đang kỳ vọng quá nhiều vào người nhà. Nhiều người cảm thấy rằng “Người khác không hiểu mình thì thôi, sao người thân lại cũng không hiểu mình?“, quả thực là càng nghĩ càng thấy tức giận”.
Nhưng khi tùy tiện trút hết bực bội, ức chế lên đầu người bạn đời, ta có nhìn thấy sự quan tâm khi người ấy lặng lẽ mang tới một ly nước mát? Khi thấy phiền toái và ngắt lời cha mẹ đang càm ràm vì lo lắng, ta có nhìn thấy bóng cha mẹ im lặng rời đi, một mình âm thầm chịu đựng sự tổn thương trong căn phòng cô liêu?
Rất nhiều người thường hay nổi nóng với người thân. Khi sự việc qua đi cảm thấy rất khổ tâm nhưng sau đó vẫn lặp đi lặp lại. Ảnh dẫn theo Twitter.com
Cha mẹ không oán, không hận và cho phép ta làm tổn thương họ. Những giây phút quý giá bên những người thân quả thực quá ít ỏi. Có người tính được rằng thời gian người ta thực sự ở bên chăm sóc cha mẹ bất quá chỉ là vài chục ngày mỗi năm.
Vậy mà có người chẳng hề trân quý nó, sẵn sàng giẫm đạp lên tình yêu thương vô điều kiện kia, dù đôi khi chỉ bằng những câu nói vô tình.
Nếu từng là một người không thể nhẫn nại với người thân như thế, bạn hãy thử dùng 3 cách này để cải thiện tình hình:
1. Xem xét vấn đề từ một góc độ khác
Mọi người đều mong rằng lý lẽ của cá nhân là đúng và đối phương phải tiếp nhận ý kiến của mình. Nhưng khi không thể lắng nghe người khác trước, làm sao bạn có thể mong họ lắng nghe mình?
Ngẫm lại, tất cả những lời cằn nhằn, càu nhàu của người thân đều có chung một điểm xuất phát tốt: Lo lắng cho ta. Nếu không lo, họ đã chẳng bao giờ phải nhọc lòng đến vậy, dẫu có thể cái cách mà họ lo lắng chưa thật hợp với ta.
Nếu có thể nhìn nhận vấn đề theo góc độ này, bạn sẽ nhẫn nại với người thân của mình hơn, chia sẻ nhiều hơn và giải thích cho họ hiểu rằng không nên quá lo lắng cho mình.
2. Để cảm xúc qua đi rồi mới bắt đầu câu chuyện
Khi đang giận dữ chúng ta rất khó nói được lý lẽ rõ ràng. Bởi vậy mà Parkinson, nhà lịch sử học nước Anh và Rustomji, nhà quản lý học, trong cuốn sách có nhan đề “Giỏi thấu hiểu người khác” có nói: “Khi tranh cãi, hãy nhớ đừng cắt ngang lời người khác, hãy để họ nói xong. Khiêm nhường, thành khẩn lắng nghe mới có thể dốc lòng với nhau, mới có thể nói được rõ ràng”.
Lại từng nghe: “Gió yên thì sóng lặng, sóng lặng thì nước trong, nước trong thì có thể nhìn thấy cá bơi lội”. Đợi khi trời yên biển lặng rồi, câu chuyện nói ra sẽ mới không làm tổn thương tới tình cảm đôi bên.
Để đến khi tâm trạng xấu qua đi rồi mới bắt đầu nói chuyện, như vậy sẽ không làm người thân của mình bị tổn thương. Ảnh dẫn theo pinterest.com
3. Ba cách trấn tĩnh khi tức giận
Các nhà tâm lý học phát hiện ra rằng: Khi tức giận, người ta sẽ xuất hiện hiện tượng “ý thức hẹp hòi”, chỉ nhìn chằm chằm vào những thông tin tiêu cực, không thể xét đoán được sự việc.
Nhưng đến khi sắp không thể khống chế tâm trạng của mình, bạn hãy thử dừng lại, không nói thêm gì nữa, hoặc rời khỏi nơi đó để có thể trấn tĩnh trở lại. Nghĩa là bạn phải biết tạo cho mình một khoảng không, phải biết lùi bước để giữ lấy sự điềm tĩnh.
Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, Lam Điền Hầu từng bị người ta đến nhà mắng nhiếc. Ông chỉ đứng yên lặng, không nói một lời, mãi tới khi người ấy rời đi, ông mới lại trở vào tiếp tục trở vào làm việc. Như thế ông vừa giữ được tĩnh khí, lại tránh khỏi nóng giận, xích mích với người kia. Sự nhẫn nhịn như thế quả thực là khó.
Nhà tâm lý học, giáo sư Ollie Ulysses người Mỹ đề xuất ra 3 biện pháp này giúp bạn khống chế cơn tức giận và trấn tĩnh lại:
1. Hạ thấp giọng xuống;
2. Nói chậm lại;
3. Ưỡn ngực đứng thẳng.
Tục ngữ cũng có câu: “Nhẫn một lúc, tránh lo trăm ngày”, người biết nhẫn nhịn chuyện nhỏ thì mới có thể làm được việc lớn. Cớ sao với người ngoài ta còn có thể giữ được sự tôn trọng đến thế mà ngay người thân sống bên mình ta cứ muốn khiến mọi thứ thêm căng thẳng?
Hãy nhớ rằng, khi nhượng bộ người thân, bạn cũng sẽ không hề mất mặt. Bởi vì điều đó xuất phát từ tình yêu mà bạn thực sự dành cho họ.
Vậy nên, đừng hay tức giận với người thân rồi lại hối hận và dằn vặt… Hãy như câu nói rằng: “Vì yêu thương nên nói năng càng phải cẩn trọng”.
Hiểu Mai
Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017
Tấm lòng của cô giáo vượt 70km đường núi cheo leo về bản ‘kéo’ học sinh Raglai đến lớp
Ảnh minh hoạ
Tới tận nhà học sinh để tìm hiểu hoàn cảnh sống, mang sách vở đi “học ngoại ngữ” cuối tuần là hai trong số rất nhiều những nỗ lực đáng trân quý của các cô giáo của tỉnh Khánh Hòa, với mục đích trở thành cầu nối giữa trẻ em dân tộc Raglai và trường lớp cùng những con chữ.
Dùng thiện tâm và sự chân thành để khiến học trò yêu lớp
Trong cuộc hành trình đưa trẻ Raglai đến với trường lớp, câu chuyện mà cô giáo Nguyễn Thị Tuyến kể lại với phóng viên báo Dân Trí là một ví dụ minh họa rất rõ ràng cho vai trò quan trọng của người thầy đối với mỗi học trò vùng cao.
Sau khi tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Nha Trang, cô Tuyến lên miền Tây tỉnh Khánh Hòa dạy học, tại trường tiểu học Khánh Vĩnh. Ngôi trường nhỏ nằm rất gần nơi định cư của đồng bào Raglai, nên trường có rất nhiều học sinh nhỏ tuổi đến từ buôn làng. Việc đi động viên từng học trò tới lớp khi mỗi mùa gặt vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ của cô giáo trẻ yêu nghề.
Trẻ em Raglai đã quen với việc phụ giúp gia đình từ khi còn rất nhỏ (Ảnh minh họa: thiennguyen.org)
Khi các học trò nhỏ của mình bỏ học theo mẹ cha đi rẫy, các cô giáo sẽ chẳng quản ngại đường núi khó đi hay trời mưa gió mà đến tận nhà từng em, khuyên học trò đừng bỏ học, giải thích cho phụ huynh rằng việc đến lớp đều, việc học cái chữ sẽ giúp ích đối với các em sau này như thế nào.
Không chỉ có vậy, các cô giáo còn mua rất nhiều sách, vở để dành cho những học trò nhà không đủ điều kiện, mua kẹo để thưởng và tạo thêm những “động lực ngọt ngào” cho các cô bé, cậu bé khi tới lớp.
Nhưng không phải lúc nào những biện pháp này cũng phát huy tác dụng. Cô Tuyến kể lại, năm học 2005 – 2006, cô được nhà trường giao phụ trách một lớp có 20 em học sinh người Raglai. Những khuôn mặt ngây thơ, những đôi mắt hồn nhiên của các em vẫn khiến cô mỉm cười khi nhớ lại. Nhưng cậu học trò tên Hà Danh – cậu bé suýt bỏ học vì nhà quá nghèo mới là người mà cô Tuyến nhớ nhất.
Năm ấy, Hà Danh là một học trò cá biệt trong lớp. Trong giờ học, cậu bé không nghe giảng, lại hay phá đồ dùng học tập. Khi cô giáo hỏi thì em trả lời tiếng một, tiếng một, không có chút lễ phép và hợp tác nào.
– Hà Danh, bố mẹ em có ở nhà không? – “Không”. – Hàng ngày, em ở nhà với ai? – “Em”.
Nhưng điều đó không làm cô Tuyến có ấn tượng xấu về học trò. Một buổi chiều mưa rả rích, không thấy cậu học trò với đôi mắt đen láy có chút lầm lì tới lớp, cô giáo trẻ cảm thấy nóng ruột. Sau buổi dạy, cô hỏi thăm đường tới nhà thăm cậu học trò nhỏ, những mong hiểu được vì sao cậu bé không tới lớp.
Khi tới trước nhà, cô Tuyến có chút bất ngờ về cái vẻ đơn sơ của ngôi nhà dựng bằng tre lồ ô, lợp lá rừng của gia đình Hà Danh. Nhà em cách trường chỉ một cây số, nhưng những hôm mưa gió như thế này, đường lầy lội và rất khó đi. Cô Tuyến thấy một bóng người chạy ra sau nhà khi vừa tới nơi. Nhưng rồi, cái nghèo khó của gia đình học trò đã chiếm trọn tâm trí cô. “Cuộc sống của cậu bé khổ như thế này sao?”, câu hỏi ấy khiến cô giáo trăn trở nhiều ngày sau đó.
Hôm sau, Hà Danh tới lớp, cô Tuyến hỏi thăm em, nhắc nhở em về việc cố gắng đến lớp dù trời mưa gió bằng thái độ chân thành, lời nói nhỏ nhẹ nhất. Cô sợ cậu bé sẽ tổn thương nếu dùng đến những lời có sự trách móc. Nhưng đáp lại sự nhắc nhở của cô giáo, cậu bé chỉ im lặng, không nói gì, cũng không giải thích.
Tới chiều Hà Danh tiếp tục vắng mặt.
Có chút bức dọc trong người, cô Tuyến tìm tới nhà học trò. Cô muốn gặp và nói chuyện với cha mẹ của Hà Danh. Trời vẫn mưa khi cô giáo tới được nhà học trò. Vừa thoáng thấy dáng cô, cậu học trò nhỏ bỏ chạy vào rừng keo sau nhà, trên người không một mảnh áo quần. Cô Tuyến nhớ lại khoảnh khắc ấy: “Tôi gọi em nhưng em chạy nhanh hơn để tôi không trông thấy.” Cậu bé đang chạy trốn vì điều gì? Câu hỏi mới chỉ kịp nhen lên trong đầu cô giáo, những chiếc quần, chiếc áo ướt sũng vắt vẻo khắp nhà khiến cô hiểu ra tất cả.
“Nước mắt tôi chảy dài, giá như tôi biết hoàn cảnh em sớm hơn để chia sẻ cùng em. Hoàn cảnh của em luôn ám ảnh tôi và làm lòng tôi day dứt mãi”.
Sau ngày mưa buồn hôm ấy, cô Tuyến đã kể lại câu chuyện của Hà Danh cho các cô giáo khác trong trường. Mọi người đều cảm thấy rất vui vì đã biết có thể giúp em như thế nào. Những bộ quần áo tuy không còn mới, nhưng vẫn còn rất tốt đã đến với em. Để rồi, mỗi ngày trời Khánh Hòa có mưa lâu thế nào, cô Tuyến vẫn thấy cậu học trò nhỏ ở lớp, đôi mắt đã không còn cái vẻ lì lợm, xa cách trước đây.
Hà Danh chắc chắn sẽ quay trở lại trường để học con chữ sau khi mùa hè kết thúc (Ảnh minh họa dẫn qua thiennguyen.org)
Ngày gần cuối năm học, trước khi chạy vào không gian của núi rừng xanh thẳm, Hà Danh đã nói với cô Tuyến: “Cô! Lớp 2, dạy em nữa cô!” Câu nói giản dị ấy của học trò đủ để khiến cô Tuyến hiểu rằng cậu bé đã không còn sợ tới lớp và chắc chắn sẽ quay trở lại khi kì nghỉ hè kết thúc.
Chữ Nhẫn xóa tan mọi rào cản
Tiếp tục cuộc hành trình giúp trẻ Raglai được đến trường, các cô giáo người Kinh còn gặp trở ngại rất lớn về ngôn ngữ.
Cô giáo Nguyễn Thị Thanh Huyền, giáo viên trường mầm non Hướng Dương, thị trấn Cam Đức, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa là người hiểu rõ nhất điều này. Cô Huyền khởi đầu sự nghiệp của mình tại trường mẫu giáo Hoa Lan (Huyện Khánh Vĩnh, Khánh Hòa) với tâm trạng hứng khởi, tràn đầy nhiệt tâm.
Chỉ cho tới khi nhận lớp, cô Huyền mới nhận ra rằng, 70 km đường núi cheo leo mà cô đã vượt qua để đến với học trò không phải là thử thách lớn nhất cho lòng thương trẻ, yêu nghề của cô.
Cô Huyền đang giúp các học sinh nhỏ của mình khám phá thiên nhiên (Ảnh: dẫn qua Dân Trí)
“Việc giao tiếp giữa cô và trò không như mong muốn do bất đồng ngôn ngữ. Cô nói một đằng, trò làm một nẻo!”, cô Huyền hóm hỉnh chia sẻ về khó khăn của mình với báo Dân Trí. Các trẻ ở độ tuổi mầm non thường mới chỉ tiếp xúc với các thành viên trong gia đình, nên các em chỉ có thể nói tiếng Raglai, trong khi đó cô giáo lại là người Kinh, nói tiếng Việt.
Tuy nhiên, khác biệt ngôn ngữ lại là động lực giúp cô giáo trẻ trở nên sáng tạo hơn khi tìm những cách khác để làm quen và chăm sóc những học trò nhỏ của mình. “Vừa lắng nghe, vừa quan sát thật kỹ hành động của các em để đoán ra những ý định, xem các em muốn gì? Còn khi tôi dạy thì chủ yếu dùng tiếng Kinh và hành động để diễn tả, trường hợp khó khăn quá thì nhờ giáo viên người bản địa “thông ngôn”, nữ giáo viên tâm sự.”
Hơn thế nữa, cô giáo trẻ còn biến cơ hội đến nhà của các học trò để tìm hiểu cuộc sống của học trò thành những “chuyến du học” của chính mình. Thương trò, cô không ngại một lần nữa mang sách vở đi học từng từ mới, từng mẫu câu thông dụng trong cuộc sống của một ngôn ngữ khác.
Đã gắn bó 17 năm với nghề, sự nhẫn nại đã giúp cô hòa nhập thật tốt với những học sinh bé nhỏ của mình (Ảnh dẫn qua Dân Trí)
Ông bà ta xưa đã dạy “Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Cái nhẫn nại, ham học hỏi và mong muốn có thể dạy những điều hay cho những đứa trẻ Raglai đã giúp cô giáo Huyền có thể nói được tiếng Raglai với học trò của mình – rào cản tưởng chừng như rất lớn ấy đã được hóa giải hoàn toàn.
Gần đây hình ảnh về các thầy cô giáo đã không còn giữ được sự trang nghiêm như thời kì trước. Tuy nhiên, chừng nào các thầy, các cô còn mang trong mình trái tim Chân thành – Thiện lương – Nhẫn nại để tới với học trò như cô Huyền, cô Tuyến trong hai câu chuyện trên, chúng ta vẫn còn quyền giữ cho mình niềm hy vọng: Các thầy cô sẽ luôn nâng niu, trân quý tâm hồn trong sáng, thuần khiết của học trò, và dùng chính cách sống tốt đẹp của mình để dạy trẻ thơ sống và trở thành một con người tốt.
Hải Lam tổng hợp
Nếu cuộc sống vốn không hoàn mỹ, hãy học cách dang tay đón nhận
Người hạnh phúc không phải là người có nhiều thứ, mà là người vẫn mỉm cười ngay cả khi trong tay không có thứ gì. Bởi vậy, hãy nói lời cảm ơn ngay khi cuộc sống này gặp phong ba bão táp…
Một chàng trai trẻ cầu xin Thượng Đế ban cho mình cuộc hôn nhân đúng như ước nguyện, và Thượng Đế đồng ý.
Khi chàng trai đến độ tuổi kết hôn, anh ao ước có được người vợ trẻ đẹp. Và rất nhanh chóng, anh gặp một cô gái vô cùng duyên dáng yêu kiều. Cả hai người đều có cảm tình với nhau và quyết định tiến tới hôn nhân.
Nhưng kết hôn chưa được bao lâu, anh phát hiện ra rằng vợ mình tuy trẻ đẹp nhưng lại ăn nói cộc cằn. Hơn nữa, cô ấy chỉ thích tận hưởng mà chẳng muốn làm gì. Cả hai cũng nhận ra rằng tâm hồn của họ không thể đồng điệu, họ không thể tiếp tục sống với nhau. Và như thế, chàng trai coi cuộc hôn nhân này như một bản nháp và xóa nó đi.
Ảnh dẫn theo pinterest.com
Cuộc hôn nhân thứ hai của anh là với một cô gái không chỉ xinh đẹp, mà còn có tài năng và trí tuệ. Nhưng chưa được bao lâu, anh lại phát hiện ra rằng cá tính của cô ấy quá mạnh. Thông minh giờ đây đã trở thành thứ vũ khí sắc bén, còn tài năng lại trở thành phương tiện để cô châm chọc, giễu cợt với chồng mình. Anh luôn có cảm giác mình không phải là “chồng”, mà giống như… “trâu ngựa” của vợ. Thế là, chàng trai lại xin Thượng Đế xóa bản nháp này đi. Thượng Đế mỉm cười đồng ý.
Trong cuộc hôn nhân thứ ba, anh mong muốn vợ mình vừa phải có đầy đủ các ưu điểm của hai người vợ trước, vừa phải hoà nhã, tốt bụng, và dịu dàng. Sau khi thành hôn, tình cảm của hai người vô cùng thắm thiết, cả hai đều mãn nguyện với nửa kia của mình. Nhưng điều bất hạnh là chưa đầy một năm sau, cô vợ hoàn hảo của anh mắc bệnh nặng rồi qua đời.
Trải qua hai cuộc hôn nhân trắc trở, rồi có được cuộc hôn nhân hoàn mỹ nhưng lại không thể cùng nhau đi đến cuối con đường, trong lòng chàng trai vô cùng đau khổ. Anh thầm hỏi Thượng Đế rằng anh còn có cơ hội được viết lại bản nháp nữa hay không? Lần này, Thượng Đế tỏ vẻ không vui, nhưng vẫn gật đầu đồng ý với lời thỉnh cầu.
Sau nhiều cuộc gặp gỡ, sau nhiều lần chọn lựa, cuối cùng anh cũng tìm được một cô gái đẹp xinh như hoa cúc, dịu dàng như hoa hồng, lại đầy đủ tài năng và trí tuệ như hoa sen. Đặc biệt, anh có thể tuỳ ý muốn tính cách cô ấy tốt thế nào thì sẽ trở thành như thế nấy. Anh vô cùng mãn nguyện và ngỏ lời cầu hôn. Nhưng… cô gái lại nhẹ nhàng từ chối. Cô gái chỉ nói rằng:
“Em không muốn phải làm “bản nháp” trong tay một ai đó, vậy nên trái tim em không thể dành cho anh…”.
Khát khao hoàn mỹ chỉ là bóng trăng nơi đáy nước
Dẫu Thượng Đế có chấp thuận mong ước của chàng trai thêm ngàn lần đi nữa, thì cuộc sống luôn là như thế, không thể cho chúng ta được hoàn toàn mãn nguyện. Trên thế gian này, thứ được gọi là “hoàn mỹ” chỉ là một tình tiết hư cấu trong tâm tưởng của mỗi người mà thôi.
Bởi chúng ta đang sống giữa cõi đời trần tục, “Kim vô túc xích, Nhân vô thập toàn” – ngay cả vàng cũng không thể thuần khiết, thì con người có ai là hoàn hảo đây? Có đi khắp thế gian để tìm người thập toàn thập mỹ, có xuống biển lên non để tìm thứ mười phân vẹn mười, thì cũng chẳng khác gì mò trăng nơi đáy nước!
Quả thực, có bao nhiêu người giống như chàng thanh niên ấy, vẫn luôn truy cầu một cuộc sống thập mỹ thập toàn? Và kết quả là, họ chỉ đang theo đuổi một cái bóng hư ảo, đang mộng tưởng về giấc mơ phiêu đãng giữa không gian, mà không hề trở về với hiện thực cuộc sống của chính mình.
Trong kiếp nhân sinh, tự nơi sâu thẳm của nội tâm, mỗi chúng ta đều ít nhiều bất mãn với một vài người hay sự việc nào đó. Nhưng hãy thử nghĩ xem, những đóa hồng nở rộ trong vườn thật rực rỡ và diễm lệ biết bao, vậy mà khi bạn hái hoa, sẽ có những chiếc gai sắc nhọn chỉ chực chờ đâm vào tay bạn. Hoa nở lại tàn, rồi cũng đến ngày chúng ta thấy thương cảm bất lực trước những cánh hoa rơi rụng!
Quá khứ đã trôi đi, ngày hôm qua chỉ vĩnh viễn như dòng Trường giang cuồn cuộn đổ về Đông, sóng bạc đầu một đi không trở lại! Nhớ lại ngày hôm qua ta vẫn đang mải mê lựa chọn, để rồi sau khi đã chọn xong lại mơ hồ tiếc nuối. Sinh mệnh vẫn luôn chứa đầy sự tiếc nuối như thế! Chính vì tiếc nuối, nên chúng ta càng nên trân trọng những gì ta gặp trên đường đời – cho dù chúng không hề hoàn hảo.
Ảnh dẫn theo lifestyle.com.vn
Bởi cuộc sống vốn không hoàn mỹ, hãy học cách dang tay đón nhận
Tất cả những gì chúng ta đang có, dù thuận lợi hay khó khăn, cũng đều là an bài tốt nhất từ Thượng Đế. Nếu có thể nghĩ được như vậy, chúng ta dẫu gặp nghịch cảnh thì con tim vẫn biết reo vui.
Chuyện trong đời, đâu thể mười phân vẹn mười? Nếu tâm thay đổi thì thái độ của bạn cũng sẽ thay đổi; Thái độ thay đổi, thì thói quen của bạn sẽ thay đổi; Thói quen thay đổi, thì tính cách của bạn sẽ thay đổi; Tính cách thay đổi, thì cuộc đời của bạn sẽ lật sang trang;
Người hạnh phúc không phải là người luôn thuận buồm xuôi gió, mà là người biết dang tay đón nhận ngay cả khi đứng giữa bão táp, phong ba.
Khi có thể dang tay đón nhận nghịch cảnh, bạn sẽ có thể mỉm cười trong bất cứ hoàn cảnh nào. Khi ấy, bạn có thể thả lòng thưởng thức trăm hoa đang chúm chím sắc xuân, tần ngần ngắm những cánh sen đang bàng bạc tả tơi của mùa hạ, đắm đuối trong sự đa tình và lãng mạn của mùa thu, hay hòa tan trong sự nồng hậu và bao dung khi đông về.
Bởi gieo xuống hạt giống của “hạnh phúc trong nghịch cảnh”, mỗi buổi sớm tinh khôi, bạn sẽ mỉm cười đón ánh bình minh, khi hoàng hôn buông xuống, lại thưởng thức sự mỹ lệ dưới ánh chiều tà.
Tới nay, tôi mới thấu hiểu một đạo lý đơn giản rằng: Sinh mệnh vốn dĩ đã đầy sự nuối tiếc, vì nuối tiếc mới trở nên mỹ lệ. Nhưng hiểu cách trân quý mọi nghịch cảnh, đón nhận mọi khó khăn, chúng ta sẽ có được cội nguồn vĩnh viễn của hạnh phúc!
Minh Nguyệt
Nếu luôn gặp khó khăn khi đưa ra quyết định, đã đến lúc bạn nên đọc bài viết này
Không dễ dàng gì đưa ra những quyết định trọng đại trong đời. Chúng ta thường phải cân nhắc rất nhiều để chọn ra giải pháp tốt nhất. Tuy nhiên, bài viết dưới đây sẽ giúp bạn câu trả lời.
Rất nhiều người luôn dựa vào trực giác của họ trước khi quyết định công việc. Trực giác còn được gọi là “bản năng gốc” hay “trái tim”. Nó có thể là tiếng nói bên trong luôn mách bảo người ta. Có người nói: “Tôi tin vào trực giác của mình“, và sau đó coi nó là lựa chọn sáng suốt. Trên thực tế, ngoài trực giác, chúng ta còn có nhiều cách khác để ra quyết định.
Có những người thích thu thập nhiều thông tin trước khi ra một quyết định hợp lý. Một số người lại thích ra quyết định sau khi đã chia sẻ cảm xúc và cách nhìn nhận vấn đề với người khác. Một số khác lại cầu vào sự giúp đỡ tâm linh của chiêm tinh gia hay nhà nghiên cứu lý số, ví dụ “Kinh Dịch”.
Đây thực sự là một quá trình khó khăn và mất thời gian, đặc biệt là khi người ta phải chịu ảnh hưởng không mong đợi của những nhân tố cảm xúc tiêu cực, lo lắng kèm theo. Khi xuất hiện lo lắng, chúng ta bắt đầu tập trung vào nỗi sợ của chính mình hơn là nhìn thấy cơ hội. Khi ấy, các loại nguy cơ bỗng trở nên to lớn hơn một cách rõ rệt.
Vì thế nhận biết được trạng thái cảm xúc tiêu cực và lý do gây ra nó là việc rất quan trọng. Hãy viết những điều này xuống sổ tay của bạn vì nó sẽ giúp bạn nhận ra những gì đang ảnh hưởng đến các quyết định của mình. Và rồi, bạn hãy chọn cho mình một con đường đi chính xác nhất.
Ra quyết định bằng trực giác
Không dễ dàng gì đưa ra những quyết định trọng đại trong đời. Ảnh Pixabay.
Ra một quyết định tốt chính là cân bằng giữa kinh nghiệm sống, trí tuệ, bản năng đời thường và cả trực giác. Trạng thái tốt nhất khi ra quyết định chính là tinh thần bình thản, tự tin và tin theo trực giác của mình.
Tiến sĩ Laura Koniver, một bác sĩ chuyên nghiên cứu về trực giác đã gợi ý một số cách thức mà chúng ta có thể dùng để giải mã tư duy đang bị rối loạn giữa cảm xúc cá nhân và trực giác. Những kinh nghiệm này có lẽ sẽ giúp ích khi bạn cảm thấy đầu óc quá tải và không chắc chắn có thể hiểu được mình.
Trực giác hay chỉ là ý nghĩ?
Ý nghĩ của tôi đến từ đầu óc tôi hay sâu thẳm hơn trong con người tôi? Ở đây, Laura gọi phần sâu thẳm ấy là “Solar Plexus” (thuật ngữ gọi là Nê Hoàn Cung hoặc Luân Xa Tùng Thái Dương). Laura cho rằng nếu đến từ đầu óc bạn thì nó chính là tư duy, trong khi đó sâu xa hơn, nó có thể là trực giác.
Tư duy của tôi có dẫn đến cảm xúc không hay chỉ là một tiếng lòng điềm đạm và chắc chắn?Laura cho rằng trực giác thường yên lặng hơn và thực tế hơn, trong khi đó tiếng lòng thì luôn đầy tính biểu cảm.
Tôi có quá lo nghĩ không? Trực giác của bạn thường chỉ loé lên một lần rồi biến mất. Còn tiếng lòng lại luôn lặp lại vì nó có thể là kết quả của thói quen đã dưỡng thành từ trước như sợ hãi, nghi ngờ hay tự ti.
Tư duy của bạn đem đến sự giải thoát tư tưởng nhẹ nhàng hay căng thẳng ngay lập tức? Thường thì trực giác luôn là cảm giác “Đúng” và cho bạn một giải pháp đáng tin, có thể làm theo và thành công. Còn tư duy cảm xúc thì ngược lại, luôn tạo ra thêm nhiều nghi vấn, khiến bạn băn khoăn khi cứ phải suy xét lại mãi.
Những trở ngại của việc ra quyết định
Trong bài viết “Effective Decision Making” (Quyết định hiệu quả) của Skills You Need có liệt kê ra một số chướng ngại có thể cản trở việc ra quyết định hiệu quả như sau:
Quá nhiều thông tin: Điều này khiến bạn dễ cảm thấy bị ngợp. Quyết định nên thẳng thắn và đơn giản, vậy nhưng nhiều khi bạn lại đang làm nó phức tạp lên.
Quá ít thông tin: Khiến bạn cảm thấy hoang mang, không nắm được sự việc mà mình sắp quyết định. Những lúc ấy, bạn hãy thử gọi điện thoại cho bạn bè hoặc một người nắm rõ được thông tin để tìm hiểu thêm. Với nhiều thông tin hơn, bạn sẽ có nhiều góc độ hơn để cân nhắc.
Quá nhiều người tham gia vào việc ra quyết định: “Lắm thầy thối ma”, thật đúng như người xưa hay nói. Bạn vốn là một người có trách nhiệm với mọi người. Tuy nhiên thật không may là bạn sẽ phải ra những quyết định khó khăn, có thể ảnh hưởng tiêu cực đến nhiều người. Một lời khuyên từ chuyên gia có thể sẽ hữu ích trong tình huống này.
Lợi ích cá nhân: Hãy luôn rõ ràng, minh bạch khi xác định lợi ích thực sự của bạn là gì. Nó là tác nhân quan trọng sẽ tác động đến quyết định của bạn.
Cảm xúc trói buộc hay chí công vô tư? Cả hai thái cực này đều cực đoan và sẽ mang đến vấn đề. Lý tưởng nhất là hãy chọn đúng điểm cân bằng mà hành xử công bằng với tất cả mọi người, trong đó có bạn.
Cảm xúc trói buộc hay chí công vô tư: Ảnh dẫn theo w-dog.net
Kiên nhẫn là một đức tính tốt
Khi không thể đưa ra quyết định sớm, rất có thể bạn sẽ phải trải qua những “tra tấn” nhất định về tinh thần. Bạn không thể phân biệt nổi đâu là trực giác, đâu là sự sợ hãi, hay đâu là điều bạn đang tự huyễn hoặc mình.
Những khi ấy, hãy bình tâm, đợi cho sự căng thẳng lắng xuống và suy xét thấu đáo hơn.
Có một câu nói của Lão Tử hoàn toàn chính xác cho hoàn cảnh này: “Hãy chờ cho đến khi nước đục dần trở nên trong”.
Điểm cốt lõi có lẽ là lòng kiên nhẫn, bởi đây không phải lúc ra quyết định. Kinh nghiệm cho thấy rằng, khi ra quyết định vào lúc không bình tĩnh, người ta dễ nhận phải kết cục không mấy tốt đẹp.
Trong “Đạo Đức Kinh” chương 15, Lão Tử viết: “Ai có thể (như nước) đang đục nhờ tĩnh lại mà dần dần trở nên trong. Ai có thể đang yên tĩnh vậy mà động ngay lúc cần thiết nhất. Bậc đắc đạo thì không tự mãn. Vì không tự mãn nên luôn tiếp thụ và đổi mới” (nguyên văn: “Thục năng trọc dĩ tĩnh chi từ thanh? Thục năng an dĩ động chi từ sinh? Bảo thử đạo giả, bất dục doanh. Phù duy bất doanh, cố năng tế nhi tân thành”).
Ý tứ ở đây đã rất rõ ràng. Lão Tử dạy người ta nên biết sống thuận theo Đạo. Ông hay lấy hình tượng Nước để ví von, đưa ra bài học cho người đời. Nhẫn chính là phải như Nước từ đục trở thành trong mà vẫn điềm tĩnh không oán trách, không nhờ cậy ai, chỉ tự nội tâm mình lắng xuống mà trở nên trong. Trí huệ của đời người phải học để trở thành như dòng nước ấy.
Đạo gia giảng Âm Dương tương hỗ, trong Dương có Âm và ngược lại. Một người khi tâm thái an tĩnh vô vi, tưởng như bất động nhưng khi cần hành động thì từ ngay trạng thái thanh tĩnh mà đưa ra hành động chính xác nhất.
Từ trong Tĩnh mà đã có Động, hàm chứa năng lượng to lớn để từ trạng thái chí Âm chí Tĩnh chuyển sang chí Dương chí Động, quyết liệt dứt khoát. Những kẻ tầm thường tuyệt đối không thể làm điều này, chỉ có bậc đắc Đạo, sống hài hòa với vũ trụ, tùy kỳ tự nhiên với đại trí huệ mới làm được.
Bây giờ là con đường do bạn chọn
Cần có lòng can đảm để lựa chọn và ra quyết định trong đời vì chỉ có bạn mới biết được điều gì là đúng, là tốt cho bản thân. Chúng ta ai cũng có thể gây ra lỗi lầm và lựa chọn sai, nhưng bạn đều có thể coi nó như là một cơ hội để học tập. Vì hành trình của cuộc đời thú vị nhất không phải là con đường bạn chọn mà chính là quá trình bạn bước từng bước tiến về phía trước.
Theo Vision Times Trí Dũng biên dịch
Đời người có 10 điều nhất định không thể từ bỏ dẫu bạn đang ở tuổi 17 hay 70
Một trong những môn học khó nhất trong cuộc đời mỗi người chính là học cách hài hòa với cuộc sống. Luôn canh cánh trong lòng vì những việc làm thất bại đã qua chỉ càng tăng thêm ràng buộc và tự làm tổn hại bản thân mình.
Cuộc đời mỗi con người từ khi sinh ra cho tới lúc về già, có nhiều sự việc chỉ nên làm một lần hoặc trong một khoảng thời gian, lại có những sự việc, những thói quen tốt nên hình thành và nuôi dưỡng suốt đời.
Trong đó có 10 điều nhất định không được từ bỏ dẫu bạn đang ở tuổi 17 hay 70:
1. Không ngừng kiên trì đọc
Trong cuộc đời, ai cũng phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. Con người vì thế luôn mong cầu một cuộc sống ung dung, tự tại như nước chảy mây trôi mà không bị những lo lắng vào sinh tử ràng buộc.
Duy chỉ có đọc sách mới có thể giúp ta. Đọc sách để ngộ về quá khứ sâu xa và biết về tương lai rộng lớn. Đọc để hiểu về vũ trụ bao la, từ bi, rộng lượng, để thấy con người trong dòng chảy của thời gian, đối với các quy luật của tự nhiên nên tùy duyên đối diện.
Thông qua đọc sách, ta sẽ hiểu ra sinh mệnh con người là hữu hạn, nhưng văn hóa, nghệ thuật, tôn giáo và những nguyên lý của vũ trụ là vĩnh hằng và vô hạn, là những điều sống mãi với thời gian, những điều thay ta sống cùng thời gian.
Khi còn trẻ, đọc sách giúp ta định hướng rõ ràng tương lai mơ hồ, vốn là một ẩn đố không biết ra sao phía trước.
Lúc về già, đọc sách giúp ta hồi tưởng lại những hoàn cảnh đã xảy đến cuộc đời người mình. Thông qua những tình huống đó ta chiêm nghiệm ra những triết lý nhân sinh, những đạo lý làm người và lớn lao hơn là những quy luật và nguyên lý của cuộc sống.
Một cuốn sách chính là một thế giới. Sống trong thế giới ấy bạn có thể ngay lập tức thoát ly khỏi tất cả những phiền não vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày và được tự do theo đuổi những điều mà trái tim và lương tâm của bạn mong đợi.
Không ngừng kiên trì đọc: Ảnh dẫn theo pinterest.com
2. Không bao giờ từ bỏ ước mơ
Ước mơ không chỉ là đặc quyền giành riêng cho những người trẻ, nó nên là một thói quen được duy trì và tiếp diễn trong cả cuộc đời. Ước mơ là sự thăng hoa của thế giới tinh thần con người.
Người có mơ ước mới có thể có mục tiêu, có ý chí phấn đấu, có sự hy vọng, mới có dũng khí để vượt qua hiện thực không như mong muốn ở hiện tại. Nguyên nhân là bởi mơ ước không chỉ tồn tại trong một thời khắc của hiện tại, mà còn kéo dài tới một thời điểm nào đó của tương lai.
Ước mơ có lớn có nhỏ, đôi khi có thể là một ngọn núi nguy nga đồ sộ, để người ta dùng cả cuộc đời mình không ngừng trèo lên tới đỉnh. Đôi khi cũng có thể chỉ là từng cột mốc bên đường, đi qua cột mốc này rồi lại cố gắng vượt qua cột mốc tiếp theo.
Rốt cuộc, ước mơ chính là sự không ngừng tìm kiếm tài năng của bản thân ở nhiều phương diện khác nhau, như mỹ thuật, âm nhạc, sáng tác, thủ công… Trên thế giới này có vô số những sự việc, những điều đáng để chúng ta chú tâm và học hỏi. Ước mơ cũng vậy, không bị giới hạn bởi không gian và thời gian, nó là vô cùng vô tận.
3. Mãi mãi lưu giữ trong tâm thiện niệm
Thiện niệm là đóa hoa nở rộ đẹp nhất trong cuộc đời mỗi sinh mệnh. Đôi khi chúng ta vì tìm kiếm sự vui vẻ mà cố gắng làm một điều gì đó, nhưng quay đầu nhìn lại ta sẽ nhận ra giúp đỡ người khác cũng chính là tự giúp lấy mình.
Lương thiện không cần một phí tổn, nhưng lại có thể sinh ra vạn lợi. Vì thế không cần phải lo sợ sự lương thiện sẽ làm con người trở nên yếu đuối, dễ bị lừa gạt. Chỉ cần có nguyên tắc và làm hết khả năng của bản thân, nỗ lực tới mức giới hạn chịu đựng của bản thân thì sự thiện lương của bạn sẽ được trang bị thêm một tấm áo giáp sắt bảo vệ.
Dù bạn ở bất kỳ giai đoạn nào của cuộc đời cũng nên học cách cảm thông với người khác, học cách khoan dung, rộng lượng và thứ tha những lỗi lầm của người khác.
Khi tâm thái làm mọi việc của bạn là vì người khác, bạn sẽ thấy cuộc sống của mình trở nên dễ dàng và thong dong hơn. Khi bạn hiểu được rằng tất cả niềm vui nỗi buồn mình đang có cũng là hạnh phúc, cay đắng mà người khác đã từng trải qua, bạn sẽ cảm thấy ấm áp và không còn cô độc nữa.
Mãi mãi lưu giữ trong tâm thiện niệm: Ảnh dẫn theo pinterest
4. Quan tâm tới những sự kiện cộng đồng
Hãy quan tâm tới xã hội, tới quốc gia nơi mình đang sinh sống. Đừng tách biệt bản thân ra khỏi cộng đồng hay tụt hậu so với thời đại, bởi điều đó không chỉ mang lại lợi ích cho chính bạn mà còn là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi công dân.
Mỗi người đang sống dưới bầu trời này đều là một phần của lịch sử, một phần của trào lưu thời đại. Chúng ta chứng kiến, chúng ta thay đổi và chúng ta sáng tạo.
Bởi vậy cần quan tâm tới xã hội và thời đại mình đang sống đồng thời tự biết bản thân mình, tự hiểu rõ bản thân mình là ai trong cuộc sống muôn màu, đang đóng vai trò gì, có cống hiến gì đối với xã hội.
Cho dù chỉ là một người dân bình thường không có gì nổi trội, không có những thành tựu cống hiến xuất chúng nhưng nhiều tia sáng sẽ tổ hợp thành ánh mặt trời, mỗi cá nhân với ý thức dựng xây vì người khác sẽ tạo nên một xã hội văn minh, tốt đẹp.
Không có ai là thật sự bé nhỏ tới mức không có gì đáng kể trong thế giới này. Câu chuyện của thời đại có lớn có nhỏ, điều quan trọng là người viết câu chuyện đó có dụng đủ tâm hay không, có đủ xuất sắc ưu việt hay không.
5. Có tài chính cơ bản độc lập
Sự độc lập của mỗi các nhân trước tiên cần thực hiện trên cơ sở độc lập về kinh tế. Người không có sự độc lập về tài chính cũng giống như mạch máu nằm trong tay của người khác, trong lòng sẽ luôn thấy bất an.
Khi có năng lực để kiếm tiền, bạn hãy cần kiệm và cố gắng tích lũy. Mặc dù tiền bạc không thể giải quyết tất cả mọi khốn khó trong cuộc đời mỗi người, tuy nhiên tất cả mọi khốn khó trong đời mỗi con người đều rất có thể được cải thiện bằng một chút tiền cộng hưởng với những nỗ lực cải biến khác.
Tiền bạc không phải đều là vạn ác, nghèo khổ càng không phải là điều để tự hào. Điểm quan trọng chính là giải thoát bản thân khỏi sự mong cầu tiền bạc, làm chủ suy nghĩ và hành vi của mình. Đồng tiền sẽ giúp ta làm được nhiều việc nếu tâm thái của ta đối với nó hoàn toàn là vô tư vô toan tính.
Bản thân làm chủ tiền bạc chứ không phải tiền bạc làm chủ tâm trí ta: Ảnh dẫn theo pinterest.com
6. Luôn trân quý bản thân mình
Hãy đối xử thành thật với chính mình. Bạn là người như thế nào, không cần người khác phải miêu tả trình bày, càng không cần nhờ cậy đến những người không yêu mến bạn định nghĩa.
Khi bạn thành công, hãy biết tự hào về bản thân. Khi bạn thất bại, hãy kiên cường cất giữ sự thất bại đó vào góc nhỏ trong tâm hồn mình và can đảm đứng lên sau khi ngã.
Khi còn trẻ, hào hoa phong nhã, cả thế giới đối với bạn luôn là niềm vui, là nụ cười. Vì thế, hãy biết yêu quý, trân trọng bản thân, trân trọng cơ hội có mặt trên thế gian và được làm người.
Lúc về già, bước tới những năm tháng cuối cùng của sinh mệnh, bạn càng nên trân quý bản thân mình, trân quý những năm tháng hữu hạn của đời người.
Chúng ta hãy yêu thương bản thân mình trong từng khoảnh khắc của cuộc đời, tốt hay xấu, tất cả chúng đều là một phần của bản thân chúng ta.
Trong cuộc đời hãy làm những việc mà mình thật tâm mong muốn thực hiện, không theo đuổi thanh xuân vĩnh cửu, chỉ mong cầu theo đuổi sự bình an, không truy cầu sự tuyên dương của người khác, chỉ mong không hổ thẹn với lương tâm khi về cuối đời.
7. Trân trọng mối quan hệ tình cảm thân thích
Được yêu thương là điều tốt đẹp, yêu thương người khác cũng lại như thế. Có người nương tựa là một sự hạnh phúc, được người khác nương tựa lại cũng là hạnh phúc.
Cuộc đời mỗi người không thể không có yêu thương, cũng giống như cá không thể tách rời nước.
Yêu thương cha mẹ, yêu thương người bạn đời, yêu thương bạn bè, vào mỗi thời khắc có sự yêu thương, nhất định bạn sẽ học được cách trân trọng, tận hưởng.
Trong sự yêu thương có mang tất cả năng lượng cần thiết cho sinh mệnh. Cho dù có già có gục ngã, bạn đừng bao giờ quên mỉm người với những người yêu quý bạn.
Trân trọng mối quan hệ tình cảm thân thích: Ảnh dẫn theo eva.vn
8. Quan tâm tới sức khỏe của mình
Sức khỏe là tài sản quý giá của sinh mệnh con người. Một người khỏe mạnh về thể xác và tâm hồn sẽ được ông trời chiếu cố quan tâm, bởi trên thế giới này bạn đã may mắn hơn rất nhiều người không được khỏe mạnh và hoàn chỉnh.
Sức khỏe là thứ có thể mất đi bất kỳ lúc nào. Bởi vậy khi còn trẻ đừng nên vung phí, làm hao tổn sức khỏe và vận mệnh của mình. Giống như người nông dân chăm lo cho mảnh vườn của mình, hãy nghiêm túc đối đãi và chăm sóc sức khỏe, tinh thần của bản thân mình.
Hãy tín ngưỡng Thần Phật. Rất nhiều điều bạn không thể nhìn thấy, không tiếp xúc đến được lại đang thực sự tồn tại. Nếu có đức tin đối với Thần Phật, bạn sẽ luôn biết dùng những tiêu chuẩn đạo đức đúng đắn để ước thúc từng suy nghĩ, hành vi của mình. Thế giới tâm hồn của bạn sẽ trong sạch và thuần khiết, đời sống cũng vì thế mà thăng hoa, không bị ràng buộc, không chịu bất an.
Cho dù có gặp vấn đề gì đi nữa, hãy sớm thăm khám kiểm tra, bởi cơ thể người cũng giống như một thiết bị máy móc, càng sớm sửa chữa, càng dễ phục hồi. Hãy duy trì thói quen sinh hoạt điều độ và giữ nó trong suốt cuộc đời mình.
9. Hình thành thói quen biết lắng nghe
Người ta chỉ cần một thời gian ngắn để học nói, nhưng phải dùng thời gian cả cuộc đời để học cách lắng nghe. Luôn để người khác lắng nghe bản thân mình, không nhất định có thể được người khác thấu hiểu, mà ngược lại dần dần trở nên cô độc.
Người không học được cách lắng nghe, sẽ không thể chia sẻ trao đổi với người khác. Nói nhiều nhưng nghe ít cũng có nghĩa chỉ quan tâm tới cảm nhận của mình, tự đặt ra bức tường ngăn người khác tiếp xúc với mình, không cho người khác cơ hội được hiểu mình.
“Nghe nhiều, nói ít”… hãy để lắng nghe trở thành thói quen của bạn: Ảnh dẫn theo pinterest.com
10. Hài hòa với cuộc sống
Một trong những môn học khó nhất trong đời người chính là học cách hài hòa với cuộc sống. Trong cuộc đời mấy chục năm, dù nhiều dù ít, sẽ có lúc chúng ta bị đối xử bất công, bị người khác phụ lòng, bị người khác trách tội. Những cảm xúc tiêu cực như oán hận, đau khổ, bất mãn, tủi thân trong lòng ta cũng vì thế mà không ngừng tăng lên, ngày càng thêm trầm trọng.
Tuy nhiên, nếu biết khoan dung, biết buông bỏ mọi nỗi uất ức, bạn sẽ thấy những tổn thương kia vốn rất nhỏ bé, không thể làm tổn hại tới bản thân mình. Điều thực sự khiến bạn gặp phiền phức chính là cái tâm không thể dứt bỏ được những điều đã qua của bạn. Bạn vẫn mãi không thôi nhìn về quá khứ và đối đãi với nó như thế đó là những ngày bạn đang sống.
Chỉ có khoan dung độ lượng, chỉ có buông bỏ mới có thể giúp tâm thanh thản, mới thấy được cuộc sống này thật tuyệt vời biết bao.